Sau khi Trần Tú Cẩm rời đi, Hồ Diệu Liên sai người bài trí lại Thanh La Trai, đồ Trần Tú Cẩm dùng qua, đặc biệt là hoa trong viện, đều bị ném đến hoa viên.
Nhờ thế, Thạch hộ vệ mới dễ dàng mang hoa về.
“Có mấy chậu hoa bị người khác cầm đi, số chậu còn sót này không biết có hợp ý nương tử không.”
Đã lâu không thấy hoa mình trồng, Trần Tú Cẩm cười nói: “Nhiêu đó là đủ rồi.”
Chút sở thích bé nhỏ được giữ lại ở Tây Uyển, trong lòng nàng rất vui.
Trần Tú Cẩm hỏi: “Đúng rồi, Tiết nương tử ngày thường có trò chuyện với hai vị không? Nàng ta thích thứ gì?”
“Sao lại hỏi câu này?” Thạch hộ vệ suy nghĩ một chút, nói: “Không dám giấu giếm, chúng tiểu nhân cũng sợ một mình Tiết nương tử ở bên trong gặp chuyện, hỏi qua vài lần, vị đó không để ý tới, tiểu nhân cũng không biết thích thứ gì.”
Trần Tú Cẩm bật cười: “Cũng đúng, thái độ nàng đối với mọi người đều như nhau.”
Thạch hộ vệ thấy Trần Tú Cẩm “Mê muội chưa tỉnh ngộ”, nhịn không được khuyên nhủ: “Tiểu nhân nghĩ nương tử nên từ bỏ, đây là vì an toàn của ngài.”
Chẳng biết Trần Tú Cẩm có nghe không, không nhắc đến đề tài này nữa.
Bởi vì vài ngày không ai chăm chóc, vài cành hoa héo úa, còn có mấy chậu hoa trong quá trình khuân vác bị đối đãi thô bạo, dính không ít bùn đất. Còn lại nở rộ tươi đẹp động lòng người.
Trần Tú Cẩm bất giác mà cong khóe miệng.
Nàng thích ngắm hoa, mặc kệ xảy ra chuyện gì, mặc kệ ở đâu, chỉ cần nhìn đến đóa hoa khẽ lay động, đủ để nàng vui mừng.
Diệp phủ rộng lớn, không ai để ý đến Thanh La Trai, Trần Tú Cẩm dựa vào chậu hoa kiên trì sống đến hôm nay.
“Không biết Tiết nương tử có thích hoa.”
Trần Tú Cẩm lẩm bẩm.
Nàng không yên lòng Tiết Dung, trong đầu toàn nghĩ đến gương mặt xinh đẹp tái nhợt, có cảm giác người nọ sẽ ngã xuống tức khắc.
Không bao lâu, Trần Tú Cẩm lần nữa gõ cửa phòng ngủ chính.
Tiết Dung uể oải nhô đầu ra, vừa lộ ra nửa khuôn mặt đã đối diện một bó hoa trắng buốt.
Trần Tú Cẩm nhét bó hoa vào trong lòng Tiết Dung, mỉm cười dịu dàng: “Tiết nương tử, đây là hoa ngọc lan, tặng nương tử.”
Hoa ngọc lan nở rộ mang theo sắc xuân ấm áp, khiến sắc mặt Tiết Dung có vài phần sức sống.
Y nhìn chăm chú bó hoa trong tay, thật lâu sau mới nhìn về phía Trần Tú Cẩm.
Tiết Dung lần đầu gặp người cố chấp như Trần Tú Cẩm. Tiếng quát tới bên miệng lại nói không nên lời.
Trần Tú Cẩm không chờ Tiết Dung mở miệng, kéo tay áo y đi ra. Lúc này Tiết Dung không hất tay Trần Tú Cẩm, mặc nàng dẫn tới trong viện.
“Hôm nay ánh nắng ấm áp. Mẫu thân ta nói phải phơi nắng nhiều, thân thể mới khoẻ mạnh.”
Gió nhẹ mang theo ánh dương, đương nhiên dễ chịu rồi.
Trần Tú Cẩm lấy một hộp điểm tâm đưa đến trước mặt Tiết Dung, nói: “Nương tử không thích ăn cơm, thế còn điểm tâm? Lần đầu ta làm, nếm thử thế nào?”
Ánh mắt nàng hết sức chân thành tha thiết, phản chiếu khuôn mặt không có chút máu của Tiết Dung.