Đối diện cửa phòng là bàn thờ, không có bài vị, chỉ có mấy cái dĩa, không biết để đó làm gì. Hai bên trái phải treo rèm dày che kín không để lọt một khe hở.
Trần Tú Cẩm xốc lên tấm rèm bên phải, đúng như nàng dự đoán sau tấm rèm là giường ngủ, đệm chăn trên giường không nhiễm tro bụi, là chỗ Tiết Dung nghĩ ngơi.
Nhưng không có bóng dáng Tiết Dung.
Trần Tú Cẩm đang muốn qua phòng khác tìm, thoáng thấy trên tường treo một thanh trường đao, trông khá giống thanh đao ngắn hôm qua Tiết Dung gϊếŧ rắn.
Khác ở chỗ chuôi đao không có vỏ đao, Trần Tú Cẩm thấy lưỡi đao dính máu đã khô.
Trong không gian tối tăm, Trần Tú Cẩm chỉ nghe tiếng mình hít thở.
Đáy lòng nảy lên bất an, đang muốn rời đi, một bàn tay từ sau lưng ngăn nàng lại. Nàng không kịp tránh né, đã bị tóm cánh tay ấn lên tấm ván gỗ.
Ván gỗ rung động phát ra một tiếng “Kẽo kẹt”, mấy quyển sách rơi xuống đất.
Trần Tú Cẩm đau đớn hít vài ngụm khí lạnh, đợi hồi thần mới nhận ra không phải người lạ, là Tiết Dung đè nàng, hai người bốn mắt nhìn nhau, gần trong gang tấc.
Tiết Dung đặt tay lên cổ Trần Tú Cẩm.
Trong căn phòng tối tăm, Trần Tú Cẩm thấy không rõ cảm xúc trong mắt đối phương nhưng nghe ra giọng nói y mang theo sát ý.
“Đây là mục đích của ngươi sao?”
“Cái gì?” Trần Tú Cẩm giãy giụa vài cái, ăn ngay nói thật: “Ta thấy cơm canh ngoài cửa chưa đυ.ng đến, nghĩ đã xảy ra…”
Lưực đạo trên cổ lơi lỏng chút.
Tiết Dung lạnh lùng nói: “Ta không cần ngươi bố thí.”
Trần Tú Cẩm lắc đầu, nói: “Sao lại gọi là ‘bố thí’? Ngày hôm qua nương tử giúp ta chặn rắn độc, ta biết ơn nên hâm nóng lại đồ ăn.”
Tiết Dung lại không cảm kích.
“Ta nói rồi, ngươi tốt nhất nên cách xa ta ra. Ta không cần ngươi biết ơn, nếu muốn báo ân thì đừng đến làm phiền ta.”
Lại nữa rồi. Trần Tú Cẩm ôm cổ, nói: “Ta muốn kết giao bạn bè với Tiết nương tử, chúng ta cùng nhau sống ở Tây Uyển, ngày rộng tháng dài, có lẽ ta có thể giúp đỡ nương tử.”
Bạn bè?
Tiết Dung cười lạnh. Y nhìn chằm chằm Trần Tú Cẩm: “Ngươi cho rằng ta sẽ tin sao? Ta không cần bạn bè, càng không cần ngươi. Đi ra ngoài.”
“Chờ một chút…”
Trần Tú Cẩm vốn định lằng nhằng thêm vài câu, Tiết Dung lại không muốn nghe, túm Trần Tú Cẩm ném ra ngoài cửa phòng.
Trong chớp nhoáng, Trần Tú Cẩm thấy rõ gương mặt Tiết Dung tái nhợt, cùng với hai mắt phiếm hồng.
Hôm nay Tiết Dung nóng nảy bất an hơn ngày hôm qua, như đang tránh né chuyện gì, lại giống đang nhẫn nại chịu đựng.
Chưa kịp nhìn kỹ, cửa phòng đã đóng lại.
Trần Tú Cẩm nhìn chăm chú cửa gỗ đóng chặt thật lâu, xoa cánh tay đau nhức, rồi thở dài.
Nàng cảm thấy tiếp tục không phải cách hay. Nếu đã tới Tây Uyển, hai người ngẩng đầu thấy mặt cúi đầu cũng thấy, chỉ muốn ngồi xuống cùng nhau ăn cơm, không biết tại sao Tiết Dung lại kháng cự nàng.
Khi đến buổi trưa, Thạch hộ vệ mang đến tin tốt cho Trần Tú Cẩm.