Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 16

Tiết Dung hất tay Trần Tú Cẩm, rút con đao ngắn bên hông, tiến lên nửa bước, chỉ một nhát đã chém con rắn độc thành hai khúc.

Y lạnh mặt nhìn Trần Tú Cẩm chưa hoàn hồn, im lặng trở về phòng.

Trần Tú Cẩm nghe tiếng đóng cửa, lúc này mới nhận ra vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Nửa thân con rắn vặn vẹo.

Trần Tú Cẩm không ngờ Tiết nương tử trông mảnh khảnh lại lớn mật như thế, một nhát kia vừa nhanh vừa tàn nhẫn, không phải chuyện người thường có thể làm.

Chẳng trách có thể sống hai năm ở Tây Uyển.

Hộ vệ canh cổng khoan thai tới muộn, thấy thân rắn máu tươi đầm đìa nằm trên mặt đất, hoảng sợ không nhẹ: “Trần nương tử, đây là…”

Trần Tú Cẩm thuật lại tình huống, nhờ bọn họ vứt xác rắn.

Để phòng ngừa nguy hiểm, bọn hộ vệ cận trọng đi vào bụi cỏ, cũng may không còn rắn rết.

Trước khi rời đi, Thạch hộ vệ nhắc nhở Trần Tú Cẩm: “Trần nương tử cũng thấy chuôi đao đen Tiết nương tử vẫn luôn đem bên mình, trước đó dùng nó chém hạ nhân đưa cơm bị thương. Người nhớ cẩn thận.”

Trần Tú Cẩm lại nghĩ tính tình Tiết nương tử tuy rằng không tốt lắm, nhưng hai ngày qua ở chung chưa từng làm hại nàng. Huống chi, hôm nay Tiết Dung đã cứu nàng.

Người như vậy, thật sự là kẻ điên sao?

Sáng hôm sau, Tiết Dung nghe tiếng gõ cửa, không để ý đến.

Qua nửa canh giờ, y mới đẩy cửa phòng, lấy hộp đồ ăn đặt trên ghế cạnh cửa. Hình thức không khác ngày thường mấy nhưng thức ăn phả hơi nóng.

Tiết Dung nhìn nhà kề phía tây bốc khói bếp, rơi vào trầm tư.

Phòng bếp Tây Uyển đã lâu không dùng, Trần Tú Cẩm tốn rất nhiều thời gian hâm nóng đồ ăn.

Chờ nàng dọn dẹp xong ra phòng bếp, phát hiện hộp đồ ăn trước đó đưa đến phòng ngủ chính còn ở cửa phóng, đồ ăn bên trong đã lạnh.

Mấy ngày nay, Trần Tú Cẩm đã quen tính tình Tiết Dung, không hề giận, chỉ nói: “Nếu nương tử không thích món ăn hôm nay thì cứ nói, ta nấu vài món nương tử thích ăn.”

Nàng đoán sẽ không có đáp lại.

Trần Tú Cẩm vốn nên trở về phòng nghỉ ngơi, nhưng nhớ tới hôm qua Tiết Dung đã giúp nàng, nàng không yên lòng, xoay người đi đến trước cửa gõ vài cái, nhiều lời vài câu.

“Tốt xấu gì cũng nên ăn một chút. Đồ ăn trưa qua cũng không đυ.ng đến, nếu bữa này cũng không ăn sẽ đói sinh bệnh?”

Trong phòng yên tĩnh không tiếng động, đến động tĩnh ném đồ cũng không có.

Đang ngủ? Hay không muốn trả lời?

Trần Tú Cẩm lo lắng trong lòng. Nghĩ Tiết Dung mạnh mẽ, nhưng đâu phải mình đồng đồng da sắt, lỡ sinh bệnh thật thì sao?

Chần chờ một lát, nàng thử nhích người đến trước cửa phòng, không cài then cửa.

Trần Tú Cẩm dễ dàng đẩy ra nửa cánh cửa, ánh mặt trời trong sân chiếu vào ngạch cửa rọi xuống mặt đất.

Phòng ngủ chính tối tăm hơn gian phòng phía Đông rất nhiều. Nàng nheo mắt lại, một lát sau mới thích ứng bâầu không khí u ám bên trong.

Không có người phát ra tiếng ngăn cản, lo lắng trong lòng Trần Tú Cẩm nặng thêm vài phần, cẩn thận quan sát tìm kiếm bóng hình Tiết Dung.