Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 15

“Ai dám làm càn?”

Chân Trần Tú Cẩm tức khắc dẫm hụt, lại không có biện pháp bám lấy mái hiên, thân thể theo dây thừng trượt xuống. Bốn mắt nhìn nhau với người bên trong cửa sổ.

Tiết Dung một tay cầm dao, lông mày nhíu lại đầy vẻ bực bội và cảnh giác. Nhưng khi thấy khuôn mặt Trần Tú Cẩm, y nhíu mày, lộ ra vài phần kinh ngạc.

Ngay sau đó, y nắm lấy cánh tay của Trần Tú Cẩm, không nói một lời kéo nàng xuống dây thừng.

“Đừng!”

Trần Tú Cẩm giật mình trước hành động của Tiết Dung, chưa kịp xin tha thì tay đã thoát khỏi dây thừng. Phải mượn sức của đối phương mới nhảy xuống đất được, sau đó hai chân nhũn ra, lảo đảo ngã xuống.

Nàng chật vật nằm liệt dưới đất, đầu tóc bù xù, ngẩng đầu nhìn ánh đèn hắt ra từ trong phòng.

Tiết Dung đứng bên cửa sổ, sắc mặt không tốt: “Đây là cách ngươi rời Diệp phủ?”

Trần Tú Cẩm: “…”

Nàng nhìn lưỡi dao sắc bén trước mắt, nhất thời quên cả vết xướt trên tay, tay chân cứng đờ lùi lại vài bước.

Tiết Dung nhìn chằm chằm Trần Tú Cẩm, lạnh giọng chất vấn: “Ngươi đến Tây Uyển có rắp tâm gì?”

Trần Tú Cẩm sửng sốt, không hiểu tại sao Tiết Dung lại hỏi như vậy, cúi đầu nhìn y phục màu đen trông đáng ngờ của mình, yếu ớt nói: “Chút chuyện ngoài ý muốn, ta… khụ khụ…”

Cơn đau âm ỉ lan đến ngực, nàng chưa nói hết câu đã ho khan không ngừng, cắt ngang lời giải thích.

Nhìn dáng vẻ của Trần Tú Cẩm, nỗi nghi ngờ của Tiết Dung dần tan biến, tra dao vào vỏ. Rốt cuộc, trên đời không có thích khách nào là nữ tử gầy yếu.

Trần Tú Cẩm cảm thấy đầu váng mắt hoa. Đây là di chứng sau mỗi lần kiệt sức, trước mắt trời đất quay cuồng, bên tai ù ù, tim đập thình thịch như đánh trận.

Không biết đã qua bao lâu, nàng mới lấy lại ý thức. Nến trong phòng ngủ chính đã tắt, cửa sổ đóng chặt, không thấy Tiết Dung đâu.

Trong sân yên tĩnh, vắng vẻ, chỉ có tiếng ve kêu làm bạn.

Trần Tú Cẩm gượng dậy, khập khiễng trở về phòng. May thay ban ngày đã thu dọn giường đệm, cho nàng một chỗ nghỉ ngơi.

Trải qua một trận lăn lộn, nàng nhận ra rời Diệp phủ cần bàn bạc kỹ lưỡng hơn. Nàng dùng hết sức lực cuối cùng đặt gói đồ dưới gầm giường, mệt mỏi thϊếp đi.

Ngày hôm sau, Trần Tú Cẩm bị đánh thức bởi tiếng đập cửa bên ngoài, nàng mơ màng mở cửa, nghe hộ vệ Thạch hỏi nhỏ: “Có phải Tiết nương tử lại nổi điên?”

Trần Tú Cẩm nghiêng đầu, thản nhiên nhớ lại những gì chứng kiến đêm qua, ánh mắt Tiết Dung sắc bén, tinh tường, nào giống nổi điên?

Nàng lắc đầu, khó hiểu hỏi: “Sao lại nghĩ như thế?”

Hộ vệ Thạch nói: “Đêm qua nghe trong sân phát ra tiếng vang, cứ tưởng Tiết nương tử làm gì đó, không phải sao? Lạ thất, nếu không phải Tiết nương tử, thì còn ai…”

Trần Tú Cẩm ngắt lời, nghiêm túc nói: “Ngươi nói không sai, Tiết nương tử đúng là nổi điên.”