Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 14

Tường ngoài Tây Uyển rất cao, cũng không có chỗ để trèo lên. Một mình Trần Tú Cẩm không thể trèo qua. Nàng quan sát trong chốc lát, ánh mắt tập trung mái hiên. Nếu có thể trèo lên mái nhà rồi dùng dây thừng đu xuống, cách này có vẻ khả thi.

Đây không phải là việc dễ với nàng nhưng nàng không hề do dự, nhanh chóng thay quần đen ngắn đã chuẩn bị sẵn, lặng lẽ tìm một chỗ thích hợp trèo lên.

Cũng may bức tường nối phòng ngủ chính và gian phòng phía đông là một bức tường rỗng, Trần Tú Cẩm đạp lên trên tường, trông nàng mảnh khảnh nhưng sức lực không nhỏ, có thể bám chặt lên những viên gạch, mượn lực leo lên.

Đúng lúc này nàng nghe tiếng nói chuyện vọng lại từ ngoài tường, càng lúc càng gần. Nàng nín thở nắm chặt dây thừng, ẩn mình trong bóng tối, chậm rãi trèo lên nóc nhà.

Khi tiếng nói chuyện xa dần, Trần Tú Cẩm mới thả lỏng, cẩn thận đạp lên mái ngói, bò về phía trước, gian nan buộc sợi dây thừng treo bên hông vào nóc nhà.

Sau khi làm xong, Trần Tú Cẩm nhìn xuống phía dưới, muộn màng nhận ra vòng ngoài của Tây Uyển không chỉ có hai hộ vệ ngoài cổng.

Tường viện vuông vức, hai ba cây đuốc thắp sáng, soi sáng những bóng người lờ mờ mang vũ khí. Trời đã quá nửa đêm, nơi xa còn có một đội hộ vệ đang tuần tra các nơi, như đang tìm kiếm những kẻ khả nghi.

Trần Tú Cẩm cẩn thận nằm ở trên nóc nhà chậm rãi bò tới trước, bò đến nóc nhà phòng ngủ chính phía tây, vẫn không tìm ra điểm yếu nào. Tuần tra nghiêm ngặt bao vây chặt chẽ Tây Uyển.

Nàng không ngờ Tây Uyển hoang vắng không ai ghé tới lại trông coi nghiêm mật, chỉ vì một kẻ điên ư?

Gió đêm buốt giá thổi tan đầu óc nhất thời nóng lên của Trần Tú Cẩm, giúp nàng bình tĩnh lại.

Cho dù nàng lén rời Diệp phủ thì sao? Thân là thϊếp thất, khế ước bán thân còn ở Diệp phủ, mặc dù người rời đi, xiềng xích vẫn trói chặt trên cổ. Nàng có thể trốn đi đâu? Có thể làm gì?

Nàng không cam lòng.

Trần Tú Cẩm cúi đầu, bóng cây đong đưa đổ xuống người nàng, lúc chập chờn lúc sáng, buộc nàng phải nheo đôi mắt mới miễn cưỡng thấy rõ bản thân.

Từ nhỏ đã gầy gò, yếu ớt đến mức không thể làm việc đồng áng, chỉ có thể chờ ở trong nhà uống thuốc đắng, chịu đựng những ánh mắt khinh bị hoặc đồng tình của hàng xóm. Những lúc như vậy, nàng luôn vươn tay ra, nỗ lực bắt lấy thứ gì đó, chứng minh mình không vô dụng.

Nhưng càng cố gắng, càng bất lực.

Trần Tú Cẩm nhớ lại lúc mười tuổi, nàng đã từng trèo một mạch lên cây, còn chưa khoe vài câu, ánh mắt phụ mẫu từ vui sướиɠ chuyển sang sợ hãi, và rồi…

Nàng đột nhiên mất hết sức lực, ngã ngửa ra sau.

Những mái ngói trượt xuống, đập vào cửa sổ bên dưới, chia năm xẻ bảy.

Trần Tú Cẩm nhờ cơn đau đớn lấy lại ý thức, lăn đến mép mái hiên, hai chân lơ lững trên không, sắp rơi xuống mặt đất.

Trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, nàng vươn tay nắm lấy sợi dây thừng rũ bên cạnh, lúc này mới miễn cưỡng ổn định thân thể, không đến mức ngã thành tàn tật.

Ban đêm yên tĩnh, tiếng vang đặc biệt rõ ràng, như khua chiêng gõ trống bên tai Trần Tú Cẩm. Nàng không rảnh lo vết máu trong lòng bàn tay, nàng nín thở, sợ hộ vệ phát hiện động tĩnh của mình.

Cũng may hộ vệ bên ngoài không tra hỏi gì. Nàng thở phào nhẹ nhõm, đang định trèo lên dây thừng thì đột nhiên nghe một giọng nói lạnh băng truyền từ phía dưới.