Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 13

Tiết Dung không để ý: “Liên quan gì đến ta? Tự nghĩ cách đi.”

Trần Tú Cẩm: “…”

Nàng cảm thấy Tiết nương tử ngang ngược vô lý, quyết tâm muốn đuổi nàng, cứ như nàng là tu hú chiếm tổ thổ phỉ.

Cũng may Trần Tú Cẩm có tâm tư rời đi, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Nếu Tiết nương tử đã không thích nàng, sao nàng có thể ở lại rước thêm phiền phức?

Suy tư một lát, nàng gật đầu nói: “Được rồi. Ta sẽ đi ngay.”

Vẻ mặt Trần Tú Cẩm bình tĩnh, làm Tiết Dung cảm thấy kỳ quái, chất vấn: “Lời này là thật? Nếu gạt ta, ta sẽ không tha cho ngươi đâu.”

“Tiết nương tử đừng thúc giục, ta có cách của mình.”

Lời này nói ra chắc chắn, Tiết Dung gật đầu tán thưởng Trần Tú Cẩm “Thức thời”, sau đó không để ý tới nàng, xoay người rời đi như một cơn gió.

Trần Tú Cẩm thu ánh mắt, cầm lấy tay nải, nhét khăn tay vào ngực, lẩm bẩm: “Cũng không biết có thuận lợi không.”

Sắc trời dần tối, đèn đuốc sáng trưng trong Diệp phủ ngoại trừ Tây Uyển lạnh lẽo, chỉ có ánh nến le lót lọt qua cửa sổ phòng ngủ chính, còn lại tối đen như mực.

Cánh cửa gian phòng phía đông “Kẽo kẹt” một tiếng rồi từ từ mở ra.

Trần Tú Cẩm nhẹ nhàng bước ra, giấu gói đồ trong ống tay áo rộng, gõ cửa.

Một lát sau, cánh cửa gỗ sơn đỏ khẽ mở, bọn hộ vệ vốn đang cảnh giác, thấy rõ là Trần Tú Cẩm mới yên lòng.

“Trần nương tử có gì phân phó?”

Trần Tú Cẩm đưa ra lý do thoái thác đã chuẩn bị sẵn: “Khụ… ta có vài món đồ bỏ quên ở Thanh La Trai, là đồ quan trọng cần phải lấy về.”

Bọn hộ vệ liếc nhau, chần chờ nói: “Trần nương tử có điều không biết. Lão gia dặn dò kỹ lưỡng, chưa có sự cho phép, không ai được phép ra vào Tây Uyển. Nhất là ban đêm, chúng tiểu nhân không thể hộ tống ngài. Vẫn nên để ban ngày rồi đi.”

Trần Tú Cẩm lấy một thỏi bạc từ trong lòng ngực ra, nhẹ giọng: “Không sao, một mình ta tự đi được, các ngươi không cần lo lắng.”

Tay nàng lơ lững giữa không trung, hai tên hộ vệ không nhận, nói: “Ngài đừng làm khó dễ chúng tiểu nhân. Nếu xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, tiểu nhân khó thoát tội. Như vậy đi, ngài cần gì, tiểu nhân có thể chuyển lời.”

Trần Tú Cẩm vẫn không bỏ cuộc, ho khan hai tiếng, bắt đầu khơi gợi lòng thương xót.

“Các ngươi cũng biết thân thể ta không tốt, nếu không lấy được đồ sợ là không thể đi vào giấc ngủ. Đây là trường hợp khẩn cấp, ta cũng bất đắc dĩ… yên tâm, ta đi nhanh về nhanh, tuyệt đối không quấy nhiễu người khác. Nếu có chuyện gì, một mình ta gánh.”

“Chuyện này…”

Hai tên hộ vệ không biết làm thế nào cho phải, có chút do dự.

Ngay khi Trần Tú Cẩm định tiếp tục nài nỉ, âm thanh đột nhiên phát ra từ phòng ngủ chính, khiến cả ba người đồng thời quay đầu lại. Thấy trên tường phản chiếu bóng dáng Tiết Dung, dường như đang nhìn bên này.

Bọn hộ vệ sợ hãi, thái độ kiên quyết hơn, quả quyết nói: “Trần nương tử nhẫn nại thêm một đêm, ngày mai lại nói. Bây giờ về phòng nghỉ ngơi, đừng làm phiền Tiết nương tử.”

Dứt lời, cổng sân khép lại, sợi xích kêu leng keng siết càng chặt.

“…”

Trần Tú Cẩm hít sâu một hơi, u oán nhìn bóng người mờ nhạt trong cửa sổ phòng ngủ chính.

Vị Tiết nương tử này, đã muốn nàng rời đi, không giúp thì thôi, còn thêm phiền, thật quá đáng!

Kế sách đầu tiên không thành, Trần Tú Cẩm đành dùng đến kế hoạch kém khả thi hơn. Nàng quay người mò mẫm trong bóng đêm, men theo vách tường đi ra phía sau viện.