Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 12

Chuyện cũ đột nhiên ùa về, cùng với những cảm xúc kìm nén bấy lâu.

Trần Tú Cẩm ngồi dưới nóc nhà đổ sập nhìn lên trời, nhẹ nhàng gọi một tiếng “Nương”.

Hiện giờ, nàng đã thành thϊếp thất của công tử Diệp gia, bệnh tình đã lâu chữa khỏi, bị đày đến Tây Uyển tự sinh tự diệt. Ngày mai, ngày sau, hoặc là một ngày nào đó, nàng thuận lợi rời Diệp phủ, nên đi con đường nào? Trở lại Trần gia tiếp tục chăm sóc phụ mẫu, chăm sóc đệ đệ, hay là…

Trong không gian trống trải không ai quấy rầy, Trần Tú Cẩm đắm chìm trong phiền muộn, tính toán đích đến cuối cùng.

Lúc này, nàng nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ phía sau, bóng ma hẹp dài không biết xuất hiện khi nào, chắn ngang lối ra vào, che khuất hoàng hôn.

“Tại sao còn chưa rời đi?”

Một giọng nói trong trẻo du dương đột nhiên vang lên, Trần Tú Cẩm thoát khỏi cơn mơ màng, đôi mắt ngạc nhiên ngước lên.

Tiết Dung đứng ngược sáng nhàn nhã dựa vào cánh cửa gỗ, nhìn chằm chằm nàng.

Đây là lần đầu tiên Trần Tú Cẩm thấy rõ khuôn mặt Tiết Dung.

Khác với lần thoáng nhìn qua cánh cửa, hiện giờ tầm nhìn chính diện, rõ ràng hơn. Hiện rõ khuôn mặt của “Kẻ điên” trong lời đồn.

Tóc đen dài búi cao, sắc mặt trắng bệch như ngọc, lông mày đen rậm, cặp mắt xinh đẹp âm trầm, tỏa ra hơi thở nguy hiểm khiến “Người sống chớ gần”.

Trần Tú Cẩm bỗng nhiên nghĩ người xinh đẹp như vậy sao có thể trở thành kẻ điên khiến mọi người trong phủ đều sợ hãi?

Ánh bình minh dịu nhẹ chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của Trần Tú Cẩm. Tiết Dung thấy rõ sắc mặt của nàng, y ngạc nhiên, nhíu mày: “Khóc cái gì?”

Khóc?

Trần Tú Cẩm hoang mang, ngón tay chạm giọt nước mắt trên mặt. Nàng chợt nhận ra không biết khi nào đã rơi lệ đầy mặt.

Ngay cả nàng cũng cảm thấy kỳ quái.

Trần Tú Cẩm vội vàng lau sạch nước mắt, tự lừa mình dối người cười nói: “Ta cũng không biết tại sao lại khóc, có lẽ do nóc nhà bị dột.”

Nhưng đuôi mắt phiếm hồng đã bán đứng nỗi lòng thật của nàng, nước mắt chảy dài trên má, thấm đẫm gương mặt, hết sức chật vật.

Căn phòng chìm vào im lặng, chỉ còn lại tiếng khóc nức nở nghẹn ngào của Trần Tú Cẩm.

Phải mất một lúc lâu nàng mới lấy lại bình tĩnh, nghĩ rằng Tiết Dung đã rời đi, nàng ngẩng đầu lên thấy đối phương còn đứng ở cửa, không nói một lời chăm chú nhìn nàng.

Cặp mắt Tiết Dung như đáy hồ sâu thẳm lạnh lẽo, mang theo một chút dò hỏi cùng bối rối.

Y đến đấy định cảnh cáo Trần Tú Cẩm một phen, không ngờ tâm tư nữ tử này lại yếu đuối như vậy, mới nói một câu đã khóc thành tiếng.

Trần Tú Cẩm nhìn thấu suy nghĩ của Tiết Dung, muốn giải thích nhưng lại thấy mất mặt, tránh ánh mắt y, rầu rĩ nói: “Tiết nương tử tìm ta có chuyện gì sao?”

Tiết Dung nhíu mày không ngờ nàng lại hỏi thẳng, hừ lạnh một tiếng: “Lời này để ta hỏi ngươi mới đúng. Nghe nói ngươi là thϊếp thất của Diệp Văn Hoán, không nghĩ cách lấy lòng hắn, tới nơi này làm gì?”

Trần Tú Cẩm chỉ nói: “Ta được công tử an bài tới Tây Uyển, Chu quản gia nói Tây Uyển có thể chứa hai người, Tiết nương tử không cho ta vào phòng ngủ chính, ta đành phải tới gian phòng phía đông.”

“Đây là chỗ của ta, ta không đồng ý thì không ai được vào.” Tiết Dung cười lạnh: “Nếu không phải thấy ngươi là nữ tử yếu đuối, mấy canh giờ trước đã đuổi đi rồi, đúng là không biết tốt xấu.”

Trần Tú Cẩm nói: “Chuyện đó ta đâu thể tự mình quyết định.”