Quyển 1: Nhành lan dưới mưa - Chương 11

Phía sau, ánh mắt từ phòng ngủ chính đuổi theo bóng dáng nàng, cho đến khi cửa phòng đóng lại.

Trần Tú Cẩm đặt túi vải bông lên bàn, trầm ngâm thật lâu.

Tình hình Tây Uyển còn tệ hơn nàng dự đoán.

Ban đầu nàng tính toán ở lại một thời gian, chờ mọi chuyện lắng xuống mới hành động.

Làm sao nàng sống ở đây được? Trần Tú Cẩm bực bội, mọi thứ trước mắt đang thúc giục nàng chạy ngay.

Tuy nghĩ như vậy, tay nàng cũng không có rảnh rỗi, cố gắng dọn dẹp sạch sẽ đống lộn xộn trong phòng.

Chẳng mấy chốc nàng đã bận rộn đến tận hoàng hôn, mặt trời lặn dần và phòng nhỏ cuối cùng cũng sạch hơn vài phần, ít nhất bàn ghế và giường đệm cũng sạch sẽ.

Từ khi bị Diệp Văn Hoán đưa vào Diệp phủ, Trần Tú Cẩm hóa thành “Chủ tử”, chi phí ăn mặc đều khác trước rất lớn. Làm gì đều có hai, ba nha hoàn đi theo hầu hạ, càng miễn bàn loại “Việc nặng” vẩy nước quét tước.

Người khác lo liệu mọi việc khiến nàng thoải mái hơn những cũng đồng nghĩa với việc bị gò bó. Trong khoảng thời gian này, nàng nghe nhiều nhất chính là “Đừng động”, “Cẩn thận” đủ lời khuyên nhủ linh tinh. Ngay cả sở thích trồng hoa miễn cưỡng lắm mới được giữ lại.

Đương nhiên, lý do chính là do Trần Tú Cẩm “Bệnh tật ốm yếu”, bọn hạ nhân không dám để nàng làm việc nặng, sợ một khi không cẩn thận bệnh càng thêm bệnh.

Sau ngần ấy thời gian đích thân làm việc nhà hơi quá sức với Trần Tú Cẩm. Nàng nhẹ nhàng thở phì phò, ngồi bên cửa sổ.

Nàng nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn nhuộm vàng mờ nhạt xuyên thấu qua song cửa, chim chóc bay ngang qua trước phòng, khói bếp lượn lờ.

Có lẽ nhớ cảnh sinh tình, Trần Tú Cẩm nhớ lại những ngày tháng sống ở Trần gia, như đã là mấy đời trước.

Vợ chồng Trần Đức và Lưu Lan Hương làm đồng án.

Cả nhà sống ở nông thôn, cuộc sống không hề dễ dàng. Cứ mỗi hè, hai vợ chồng ra ngoài ruộng cầy cấy, để lại tiểu Tú Cẩm ở nhà.

Khi đó, Trần Tú Cẩm thường xuyên quét tước trong nhà, leo lên ghế học theo phụ thân nấu cơm. Mỗi khi cha mẹ vất vả về đến nhà, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ bụi bặm của Trần Tú Cẩm, luôn bế nàng lên khen nàng lanh lợi hiểu chuyện.

Đó là ký ức vui vẻ nhất của Trần Tú Cẩm khi còn nhỏ.

Sau này, Trần Tú Cẩm lên mười, Lưu Lan Hương sinh ra một bé trai như ý nguyện, đặt tên “Phúc Niên”. Sau khi Phúc Niên chào đời, trên môi hai vợ chồng thường xuyên nở nụ cười, cuộc sống dần tốt lên.

Không bao lâu, Trần Đức cùng Lưu Lan Hương tích cóp đủ bạc, cả nhà dọn đến Kim Lăng mở một tiệm cơm. Các tửu lầu quán trà trong thành cạnh tranh khốc liệt, cũng may tay nghề Trần Đức xuất chúng, thành công chiếm cứ một vị trí nhỏ ở thành đông.

Trần Tú Cẩm từng cho rằng cuộc sống sẽ vĩnh viễn bình đạm hoà thuận nhưng lại trái ngược mong muốn.

Một năm trước, Phúc Niên bảy tuổi bị một chiếc xe ngựa chạy trên phố tông phải, gãy chân. Vì chữa trị cho nhi tử, Trần Đức và Lưu Lan Hương tiêu hết tiền tiết kiệm, thậm chí cả của hồi môn chuẩn bị cho Trần Tú Cẩm đều bay hết, vẫn không đủ trả tiền chữa bệnh.

Cũng chính đoạn thời gian đó, công tử Diệp gia Diệp Văn Hoán cưỡi ngựa dạo phố, nhìn trúng Trần Tú Cẩm ra ngoài bốc thuốc. Đêm đó, Lưu Lan Hương cùng đường ôm chặt Trần Tú Cẩm, cầu xin nàng đồng ý gả cho Diệp Văn Hoán.

Đối mặt hai mắt đẫm lệ của Lưu Lan Hương, Trần Tú Cẩm nghĩ nương đã lâu không ôm nàng.