Thạch Hộ Viện giải thích: “Không dám dối gạt Trần nương tử, hai chúng tiểu nhân thủ chỗ này cũng rất miễn cưỡng, ai dám tiến vào dọn dẹp? Ban đầu có người đến nhưng bị Tiết nương tử nổi điên đả thương, Tần quản gia không còn phái ai đến nữa. Vị trong phòng phải tự mình lo liệu.”
“Ra vậy…”
Trần Tú Cẩm tỏ vẻ không để ý, nhận tay nải trong tay bọn nha hoàn, chậm rãi đi đến gian phòng phía Đông.
Hộ vệ Thạch có chút ngạc nhiên.
Đã nghe nói qua chuyện ở hậu viện, biết Trần nương tử vào phủ nửa năm, vài ngày trước đắc tội Hồ nương tử, tân sủng của công tử. Bị đày đến Tây Uyển hẻo lánh.
Cứ tưởng một nương tử nhu nhược sẽ bị kẻ điên dọa chạy trối chết.
“Ngài thật sự muốn ở chỗ này?” Hộ vệ Thạch tò mò hỏi: “Tây Uyển không giống chỗ khác, không có ai chăm sóc, sợ nương tử sẽ khổ. Huống chi, không biết khi nào Tiết nương tử sẽ nổi điên. Thật sự rất nguy hiểm, ngài hà tất phải chịu khổ ở đây?”
Trần Tú Cẩm đáp: “Ta xuất thân gia đình nhà nông, cuộc sống ở đây không vất vả chút nào, ngược lại còn khá thư thái.”
Thấy thái độ Trần Tú Cẩm kiên quyết, hộ vệ Thạch Hộ Viện không khuyên can nữa, nói: “Là tiểu nhân nhiều lời. Trần nương tử đến gian phía Đông, nếu có chuyện cứ gọi tiểu nhân.”
Hộ vệ không tiện ở lâu trong Tây Uyển, ra hiệu bọn nha hoàn cùng lui ra. Đám người Lục Anh không yên tâm, nhưng thấy Trần Tú Cẩm mỉm cười, ánh mắt kiên định, cuối cùng cũng không nhiều lời, cáo biệt rời đi.
Không bao lâu, cổng viện một lần nữa khép lại, để lại một mình Trần Tú Cẩm ở trong đình viện hoang vu.
Gió lặng lẽ thổi lá rụng lướt qua tường cao, rơi xuống trước mặt nàng. Nàng lấy lại bình tĩnh, đi vài vòng trong viện nắm bố cục, rồi đi vào phòng.
Then cửa phủ một tầng bụi dày. Trần Tú Cẩm che miệng mũi, dùng sức đẩy cánh cửa gỗ kẽo kẹt, lập tức lùi lại vài bước tránh tro bụi bay mù mịt.
Dù vậy, nàng vẫn không nhịn được ho khan hai tiếng, cười thầm bản thân mấy ngày này giả bệnh thành thói quen, bắt đầu yếu ớt.
Khi bụi mù tan hết, Trần Tú Cẩm thấy bên trong cũ nát hơn trong tưởng tượng.
Không chỉ bụi bặm, bàn ghế nằm la liệt khắp nơi, khắp nơi hỗn loạn như thể có ai vừa đến quậy một trận.
Ánh mặt trời chiếu vào, chậm rãi tiêu tán mùi ẩm mốc quanh quẩn miệng mũi.
Trần Tú Cẩm nhấc một cái bàn lên, buông tay nải xuống, trước tiên đẩy ra cửa sổ thông gió.
Dù đã hết sức cẩn thận, trước khi cửa sổ mở ra nàng vẫn nghe tiếng bản lề kêu lạch cạch, cửa sổ đã hỏng. Kéo lại cũng không đóng được.
Sau đó, Trần Tú Cẩm chú ý tới một đống mái ngói vỡ phủ bùn đất đá vụn ở góc tường. Nàng ngẩng đầu lên, quả nhiên một lỗ thủng khá lớn xuất hiện trên nóc nhà.
Qua khe hở, Trần Tú Cẩm lẳng lặng nhìn bầu trời xanh thẳm bên ngoài rồi chậm rãi thở hắt ra.
Tần quản gia cũng coi như hao tổn tâm huyết an bài nàng tới nơi rách nát này.
Giữa xuân, vẫn còn se lạnh, mưa gió thất thường. Cửa sổ không đóng được, nóc nhà sập, sợ là khó chống đỡ mưa gió, chứ đừng nói ở lâu dài.
Trần Tú Cẩm đi ra ngoài xem xét các phòng khác trong viện. Các phòng phía tây, ngoài phòng bếp ra, chỉ có một kho chứa đồ chất đủ thứ, không phải nơi giành cho người ở.
Xem ra, nơi duy nhất có thể ở trong Tây Uyển chỉ có phòng ngủ của Tiết nương tử.
Nhưng…
Trong đầu hiện lên ánh mắt lạnh nhạt xa cách ngàn dặm của Tiết Dung, Trần Tú Cẩm lắc đầu, quay trở lại phòng.