Ngày mồng chín tháng tư, năm Khánh Ninh thứ mười bảy là ngày lành tháng tốt thích hợp gả cưới.
Hoàng hôn buông xuống, Diệp phủ ở Kim Lăng đông khách khứa. Đại sảnh trang hoàng lụa đỏ, tiếng chiêng trống vang trời kéo dài hồi lâu chưa ngớt.
Gió đêm mang theo tiếng cười đùa lướt qua Diệp phủ, nán lại trước một khoảng sân hoang vắng.
Cổng Thanh La Trai chậm rãi khép lại, bọn nha hoàn cầm đèn l*иg lụa, ánh mắt thất thần trở lại phòng, muốn nói rồi lại thôi.
Lục Anh là đại nha hoàn trong viện, ra hiệu những người khác đừng nóng vội, rồi khẽ nói: “Trần nương tử, đêm đã khuya rồi, người nên nghỉ ngơi. Để ngày mai thêu tiếp cũng không muộn.”
Nghe vậy, nữ tử trên giường ngước mắt lên, ánh nến chập chờn rọi lên khuôn mặt dịu dàng của nàng. Mái tóc đen rũ bên tai càng tôn lên vẻ yếu đuối bệnh tật của nàng.
Trần Tú Cẩm buông kim thêu, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ, bật cười nói: “Sao thời gian trôi nhanh thế này? May có ngươi nhắc nhở, nếu không ta đã ngồi đây đến tận khuya rồi.”
Nàng vén váy xuống giường, dáng vẻ thong thả không khác gì ngày thường khiến bọn nha hoàn càng thêm khó hiểu.
Lục Anh bước lên đỡ Trần Tú Cẩm, suy nghĩ thật lâu mới nói: “Nương tử không nóng nảy sao? Mới có vài ngày, công tử đã nạp thêm Hồ nương tử, nghe nói họ từng có một đoạn tình cảm sâu đậm trước đây. Nương tử nên cẩn thận.”
Trần Tú Cẩm ho nhẹ một tiếng, che miệng cười mỉm.
“Thân thể của ta gầy yếu, không thể hầu hạ công tử lâu dài. Có người mới, công tử không cần lo lắng về ta, đó chẳng phải là chuyện tốt sao?”
Lục Anh lắc đầu, nhắc nhở: “Nương tử, có một câu không biết nên nói hay không. Diệp gia tuy nhiều quy củ nhưng không thể quản lý hết tâm tư của hạ nhân. Người trong phủ nâng trên đạp dưới. Nếu không tranh, e rằng ngày tháng sau này sẽ khó khăn.”
Trần Tú Cẩm ngồi xuống mép giường, ánh mắt lướt qua những sắc thái khác nhau trên khuôn mặt bọn nha hoàn. Nàng im lặng một lát mới nói: “Lời này có lý, các ngươi không cần đi theo ta chịu khổ. Ngày mai ta thông báo Tần quản gia, các ngươi tự tìm một nơi thích hợp, chỗ của ta không cần ai hầu hạ.”
“Chuyện này…”
Lục Anh im lặng.
Một tháng sống chung, Lục Anh vẫn không sao hiểu nổi tính tình Trần nương tử
Người trong Diệp phủ đều biết Trần Tú Cẩm là ma ốm, từ khi nhập phủ tới nay thân thể ngày càng sa sút. Suốt một tháng qua, nàng lấy cớ ốm yếu để “nghỉ ngơi”, không cầu xin Diệp Văn Hoán sủng ái, không kết thân với những nương tử khác, sống cô độc trong Thanh La Trai.