Chương 9

“Không sao đâu. Kỹ thuật độ xe của tớ không đến mức bị bắt. Còn vì sao mất thì để sau tớ kể.”

“Ừ. Cậu để hành lý lên xe tớ, rồi sang ngồi xe của Tinh Tâm nhé. Hành lý đều để bên này, hơi chật chút.”

Sắp xếp xong hành lý, Giản Tiểu Tinh lên xe của Hà Tinh Tâm, xe nhanh chóng khởi hành, xa dần.

Giản Tiểu Tinh nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Bạch Tĩnh Khang và dân làng vẫn còn đứng đó tiễn mình, sống mũi bất giác cay cay, mắt cũng hơi đỏ lên.

Hà Tinh Tâm lục lọi trong hộc trước xe, lôi ra một tờ khăn giấy đưa cho cô, liếc nhìn rồi lầm bầm: “Người trong làng cậu cũng nghĩa khí thật đấy.”

Khi nói vậy, Hà Tinh Tâm đang nhắc đến chuyện hồi Giản Tiểu Tinh còn nhỏ, gần làng có một mỏ khoáng. Khi ấy, rất nhiều người trong làng làm việc ở đó, trong đó có cha cô – Giản Phi Thừa. Sau này, mỏ xảy ra tai nạn, Giản Phi Thừa đã cứu được nhiều người nhưng bản thân lại thiệt mạng trong sự cố.

Dân làng vô cùng biết ơn ông, trưởng thôn nhận nuôi Giản Tiểu Tinh, cả làng cũng cùng chung tay chăm sóc cô bé. Giản Tiểu Tinh lớn lên nhờ tấm lòng của bao người, vừa đáng thương vừa đáng yêu nên được các cô chú bác hết mực cưng chiều, tình cảm giữa cô và mọi người cũng vì thế mà gắn bó sâu đậm.

Giản Tiểu Tinh khẽ nhìn Hà Tinh Tâm, ôm chặt túi đậu phộng mà không nói gì.

Có lẽ vì nỗi buồn chia ly, quãng đường đến thành phố Hàn trong mắt cô như dài dằng dặc. Cô ngẩn ngơ dõi theo cảnh vật ven đường lướt qua ngoài ô cửa kính trên cao tốc.

***

"...Anh có biết tôi đã từ bỏ những gì vì anh không?!" Một tiếng hét sắc nhọn bất chợt vang lên bên tai.

Hà Tinh Tâm lại đang cãi nhau với bạn trai. Cô ấy có một người bạn trai quen từ thời cấp ba, điều kiện gia đình của anh ta kém hơn nhà họ Hà một chút, nhưng hồi ấy họ vẫn được xem là cặp đôi hoàn hảo trong trường. Sau khi thi đại học, bạn trai cô ấy đậu vào Đại học thành phố Hàn, còn Hà Tinh Tâm vì cãi nhau với anh ta trước kỳ thi nên tâm trạng bị ảnh hưởng, dẫn đến kết quả không như mong đợi, đành học cùng trường đại học địa phương với Hà Nhất Tâm. Từ đó, họ bắt đầu yêu xa, đến nay đã là năm thứ ba.

Tuy tính cách Hà Tinh Tâm hơi kiêu ngạo, lại có phần "bệnh công chúa", nhưng có thể thấy cô ấy thật sự rất yêu bạn trai. Dù cãi nhau liên tục, Hà Tinh Tâm chưa từng chia tay. Mỗi lần bạn trai xuống nước, cô ấy đều lập tức mua quà để bù đắp.

Thấy họ còn định tiếp tục tranh cãi, Giản Tiểu Tinh hỏi: “Hay để tớ lái nhé?”

Ban đầu Hà Tinh Tâm vốn không thích để người khác lái xe của mình, đặc biệt là Giản Tiểu Tinh. Nhưng đang lúc nóng giận vì cãi nhau, cô ấy chẳng nói một lời, lập tức dừng xe ở ngã ba phía trước, vừa mắng vừa cầm điện thoại bước xuống xe, mặc kệ Hà Nhất Tâm hỏi han.

Giản Tiểu Tinh cũng xuống xe, hai người nhanh chóng đổi chỗ rồi tiếp tục lên đường.

Từ thành phố Lan đến thành phố Hàn là một chặng đường dài. Ba cô gái nhà họ Hà và Giản Tiểu Tinh xuất phát từ sáng sớm, đội sương đi, rồi lại đi suốt đêm dưới bầu trời đầy sao. Cuối cùng, ngay cả Hà Tinh Tâm cũng mệt đến mức chẳng buồn để ý chuyện xe mình bị người khác lái. Trong suốt hành trình, ba người thay nhau lái, hai chiếc xe phải đổ xăng hai lần, liên tục đổi vị trí, mãi đến trưa ngày thứ ba mới đến được thành phố lớn sầm uất này.

Thành phố Hàn là một đô thị phồn hoa, nơi nhà cao tầng san sát, cuộc sống sôi động, cơ hội tràn đầy. Rất nhiều người trẻ từ khắp nơi trong và ngoài nước đổ về đây để tìm kiếm cơ hội và theo đuổi ước mơ.

Giản Tiểu Tinh và chị em nhà họ Hà cũng nằm trong số đó. Tuy nhiên, ước mơ của họ khá đặc biệt, đòi hỏi không chỉ tiền bạc mà còn cả thể lực và tài năng thiên bẩm.

Ở trong nước, dù đua xe không còn là môn thể thao non trẻ, số lượng người quan tâm mỗi năm đều tăng, dần trở thành một bộ môn thi đấu phổ biến, nhưng vẫn là sân chơi mà chỉ số ít người có thể tiếp cận. Nếu không có đủ thiên phú và kỹ thuật để lọt vào mắt xanh các đội đua, nhận được tài trợ hoặc đầu tư, thì mọi chi phí từ cải tiến xe, bảo dưỡng cho đến lệ phí thi đấu... tất cả đều phải tự chi trả. Đó là một con số không hề nhỏ, lên đến hàng trăm triệu, thậm chí cả triệu nhân dân tệ. Đua xe là một môn thể thao đốt tiền, không phải ai cũng chơi nổi.

Suốt bao năm qua, Giản Tiểu Tinh vẫn luôn kiên trì đặt nền móng, nghĩ đủ cách để kiếm tiền, tiết kiệm. Giờ đây, cô đã sẵn sàng, mục tiêu là trong lúc tham gia huấn luyện tại đội đua Hồng Tinh và thi lấy bằng lái xe đua, có thể gây ấn tượng mạnh để được ký hợp đồng chính thức.

Trên thế giới có cả tay đua chuyên nghiệp lẫn nghiệp dư, có giải đấu hợp pháp và cũng có những cuộc đua ngầm phục vụ cho giải trí và cờ bạc.