Chương 8

Trong khách sạn Vịnh Cá Voi – Cá Heo, thuộc Công viên Rừng Quốc gia.

Sắc mặt Dịch Minh Cảnh trông như vừa nuốt phải thứ gì độc hại tởm lợm, vừa đi vừa mắng cấp dưới té tát: “Bao nhiêu người vậy mà lại để thằng Phong Đường chạy mất! Khó khăn lắm ông nội mới giúp tôi dụ nó đến đây, tôi đã bỏ không biết bao nhiêu công sức và quan hệ, phong tỏa toàn bộ khu khách sạn trong công viên rừng, còn cho đóng luôn hệ thống giám sát, là để thương lượng không xong thì thẳng tay xử lý luôn, thế mà kết quả là gì?! Mẹ nó chứ, Phong Đường vậy mà vẫn chạy thoát!”

Người bị mắng chỉ biết cúi đầu không dám hó hé.

“Chiếc xe van khốn kiếp đó ở đâu ra? Không phải đã phong tỏa các tuyến đường rồi sao? Sao còn có xe lọt vào? Hả?!”

“Thiếu gia Dịch, tôi sẽ lập tức cho người điều tra...”

Dịch Minh Cảnh vung tay ném thẳng ly rượu đi, mắt đỏ ngầu như sắp phát điên: “Điều tra cái con mẹ gì nữa! Giờ điều tra thì có ích gì?! Phong Đường chạy rồi! Sau khi trở mặt với tôi, tên quái vật đó đã chạy rồi! Biết điều đó nghĩa là gì không? Xong rồi! Tất cả của nhà họ Dịch, nhà họ Phong, hết thảy đều sẽ rơi vào tay hắn! Bà già đó đúng là hồ đồ, bên nội bên ngoại không phân biệt được ai thân ai sơ, sớm biết vậy, lần trước trong tiệc thọ tôi đã phải chúc bà ta chết sớm một chút rồi!”

Trong phòng suite, mọi người như bị đóng băng, cúi đầu im bặt không dám thở mạnh.

Dịch Minh Cảnh ngửa cổ tu một ngụm rượu lớn, càng nghĩ càng tức, quát lớn: “Đi, điều tra ngay cho tôi, cái thằng nhãi chết tiệt giữa đường nhảy ra cản đường kia là ai! Xem tôi có không đánh gãy chân nó không! Để xem nó còn dám mù mắt lo chuyện bao đồng! Nếu Phong Đường định lấy mạng tôi, tôi cũng phải kéo hắn chết cùng!”

***

Cô gái bị nhắm đến đôi chân - Giản Tiểu Tinh - sáng sớm hôm sau đã xách theo hành lý, chuẩn bị lên đường xa.

Người đến đón cô là hai chị em họ Hà, mỗi người lái một chiếc xe thể thao Mercedes-Benz màu đỏ. Đó là Hà Nhất Tâm và Hà Tinh Tâm, mối quan hệ giữa họ khá đặc biệt: Tinh Tâm là con một, còn Nhất Tâm là con gái của bạn thân cha mẹ Tinh Tâm, lớn hơn cô ấy một tuổi. Sau khi cha mẹ Nhất Tâm qua đời vì tai nạn giao thông, cha mẹ Tinh Tâm đã nhận nuôi cô ấy. Dù không có quan hệ máu mủ, hai cô gái lại thân thiết như chị em ruột. Điều đáng quý là cha mẹ họ luôn đối xử công bằng, Tinh Tâm có gì thì Nhất Tâm cũng có đó.

Họ còn có chung một ước mơ, đó là trở thành tay đua.

Nhà họ Hà sở hữu một nhà máy, là gia đình giàu nhất huyện. Cha mẹ yêu thương con cái, ủng hộ họ theo đuổi đam mê, không phải lo lắng chuyện tiền bạc. Từ nhỏ, hai cô gái đã được đưa đến câu lạc bộ đua xe thiếu niên ở thành phố để huấn luyện bài bản.

Hai chị em họ Hà quen Giản Tiểu Tinh từ thời cấp hai. Vì cùng sở thích, họ trở thành bạn thân cho đến nay đã sáu, bảy năm.

Nhà họ ở trong thị trấn, còn nhà Tiểu Tinh ở nông thôn. Ban đầu họ hẹn gặp nhau ở thị trấn rồi cùng lái xe đến Hàn Thành. Không ngờ chiếc xe van của Giản Tiểu Tinh lại bất ngờ biến mất từ đêm qua, nên hai chị em mới quyết định đến tận nơi đón cô. Họ lúc nào cũng xuất hiện như hình với bóng.

Lúc họ đến liền thấy Giản Tiểu Tinh đang đứng ở đầu làng tạm biệt bà con; khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

“Chị Tinh, sau này chị mà bị bắt nạt thì cứ gọi cho em, em đến đánh gãy chân nó luôn!” Một cậu bé trạc tuổi học cấp hai lớn tiếng nói.

“Nói linh tinh cái gì thế hả? Làm sao mà bị bắt nạt được?” Một bà thím kéo cậu bé lại, rồi quay sang dặn dò Giản Tiểu Tinh: “Nếu bị bắt nạt thì báo cảnh sát, buổi tối đừng đi lang thang linh tinh. Đừng cứng đầu quá, lúc nên mềm thì phải mềm. Có người không chọc được thì tránh, đừng vì sĩ diện mà gây chuyện. Thành phố lớn khác với quê mình. Nghe nói Hàn Thành toàn siêu xe chạy đầy đường, con cháu nhà quan, nhà giàu nhiều như lá rụng, con nhất định phải khiêm tốn nghe chưa?”

“Vâng vâng, con biết rồi ạ.”

“Thôi, thôi, đừng nói nữa. Bạn con tới đón rồi, mau đi đi.” Trưởng làng nói, hiền từ xoa đầu Giản Tiểu Tinh: “Con là niềm tự hào của chúng ta, hổ phụ sinh hổ nữ. Chúng ta chờ ngày con áo gấm về làng.”

“Đến nơi nhớ gọi điện cho tớ.” Bạch Tĩnh Khang dặn.

Giản Tiểu Tinh gật đầu, ôm theo đống đồ lớn nhỏ mà mọi người nhét vào tay, kéo vali đi về phía hai chiếc Mercedes đỏ đang đợi sẵn.

“Làm phiền hai cậu rồi, Nhất Tâm, Tinh Tâm.”

Hà Tinh Tâm ngáp một cái, không nói gì, trên mặt vẫn còn chút không vui vì phải dậy sớm hơn kế hoạch cả tiếng đồng hồ.

“Không sao. Xe cậu có chuyện gì vậy? Sao tự nhiên lại biến mất?” Hà Nhất Tâm nhẹ nhàng hỏi han: “Lúc cậu nhắn tin cho tớ, tớ cứ tưởng cậu bị cảnh sát giao thông bắt rồi, làm tớ hết hồn. May mà cậu không sao.”