Chương 7

Giản Tiểu Tinh vui vẻ chào tạm biệt, khi ra đến cửa vì quá phấn khích lại quay đầu lại, hai tay nắm lấy cánh tay Bạch Tĩnh Khang, nghiêm túc cảm thán như bà cụ non: “Thanh niên à, tối nay chị mới thật sự hiểu sâu sắc một câu nói.”

“Câu gì cơ?” Bạch Tĩnh Khang rất nể mặt, không bật cười. Khuôn mặt búp bê của cô mỗi khi làm vẻ già dặn đều trông như trẻ con học người lớn, đáng yêu chết mất.

“Người vì tiền mà chết, chim vì mồi mà vong!”

Bạch Tĩnh Khang: “…” Cậu ấy lại dính vào chuyện nguy hiểm gì để kiếm tiền thế hả trời…

Nhà của Giản Tiểu Tinh là một căn nhà hai tầng cũ kỹ. Tầng một chất đầy đồ linh tinh, có nhiều tủ chứa đồ, trên đó đặt la liệt những linh kiện đủ kích cỡ, chẳng biết là gì. Ngoài ra còn có vài tủ sách, nhét đầy sách và tạp chí đủ thể loại. Phần lớn là về độ xe, sửa xe, đua xe, còn lại là sách lịch sử, địa lý, động vật, chiến tranh… thậm chí cả sách giáo khoa tiểu học.

Một số là do Bạch Tĩnh Khang đưa cho cô, số khác là cô mua từ trạm thu mua phế liệu, giá rẻ cân ký chỉ vài nghìn, lần nào cũng vác cả đống về đọc gϊếŧ thời gian.

Tầng hai gọn gàng và sạch sẽ hơn hẳn. Căn phòng được bố trí đơn giản với giường, tủ quần áo, bàn học và kệ sách. Trên tường dán đầy poster, ảnh cắt từ tạp chí và các bài báo; ngoại trừ vài tấm ảnh mỹ nhân tóc dài, phần lớn đều liên quan đến đội đua Hồng Tinh, một đội đua danh tiếng lâu đời trong nước. Những bức ảnh ghi lại các tay đua trong đồng phục thi đấu, khí thế bừng bừng, trải dài từ mấy chục năm trước cho đến tận gần đây.

Giản Tiểu Tinh nằm trên giường, phấn khích đến mức không sao ngủ được. Khi thì nghĩ đến cha, khi lại nhớ đến chuyện xảy ra tối nay, rồi chiếc đồng hồ trị giá hàng chục triệu, tiếp đó là việc mình sắp tham gia kỳ thi lấy bằng đua xe… Cuối cùng, không chịu nổi nữa, cô bật dậy, mở máy tính và đăng nhập vào email.

Hòm thư chẳng có gì ngoài vài tin rác. Lần cuối người đó gửi thư là nửa năm trước. Nghĩ đến đây, cô hơi buồn, nhưng vẫn mở cửa sổ thư mới, gõ bàn phím: [Chào buổi tối, Đường. Lần cuối cùng em nhận thư của anh đã là nửa năm trước. Em tin rằng có thể là do những rắc rối của anh vẫn chưa được giải quyết. Nếu có điều gì em giúp được, xin hãy nói cho em biết. Em muốn nói với anh rằng: em đã chuẩn bị xong, quyết định ngày mai sẽ lên đường. Mong rằng anh cũng đã đeo ba lô lên vai, bước vào con đường thuộc về chính mình.]

Cô bấm gửi, tắt máy, tắt đèn rồi đi ngủ.

***

“Cái khúc cua ấy to tướng, mà con bé đó không giảm tốc tí nào, cứ thế drift một cú trượt qua luôn! Lúc đó tôi suýt hét ầm lên! Ai ngờ giây sau đầu tôi đập vào kính chắn gió u một cục, ngực cũng đau muốn gãy xương! Mẹ nó, mấy cậu nói xem con bé đó có ngầu không? Tôi còn tưởng chân ngắn không đạp tới chân ga cơ mà!”

Vẫn tại đoạn đường nơi xe đỗ lúc trước, Chu Khởi lúc này đã mặc lại quần áo, hào hứng kể lại cho đám anh em chưa tận mắt chứng kiến những gì vừa xảy ra. Nói đến đoạn hưng phấn, anh ta không tiếc lời khen Giản Tiểu Tinh. Dù cô từng lột quần khiến anh ta bị cả bọn chọc quê cả buổi, nhưng thật lòng, anh ta rất khâm phục cô.

Con bé đó, trong xương cốt có một sự tàn nhẫn.

“Ai rồi cũng bị cô ấy lột sạch.” Thu Dịch buông một câu như tạt gáo nước lạnh.

“Gì mà lột sạch? Rõ ràng vẫn còn mỗi cái qυầи ɭóŧ!” Chu Khởi không hề thấy xấu hổ mà còn đắc ý, như thể việc cô để lại cái qυầи ɭóŧ cho anh ta là một kiểu nhân từ. Thật ra cô chỉ thấy qυầи ɭóŧ dù có xịn đến đâu thì hàng đã qua sử dụng cũng chẳng ai thèm. Người này có lẽ thành công nhất ở chỗ da mặt dày đến mức ấy.

Thu Dịch đảo mắt một cái: “Nhưng chiếc xe van kia được độ lại rất khéo, chắc chắn không phải của cô ấy, trông cô ấy chỉ mười sáu mười bảy tuổi thôi. Mà tên thần kinh nào lại dám cho một con gái nhỏ như thế lái chiếc xe độ kiểu này chứ?”

“Nếu mới mười sáu mười bảy mà đã luyện được kỹ năng lái xe như vậy, thì trừ khi còn trong bụng mẹ đã bắt đầu học lái rồi, không thì đúng là thiên bẩm.” Chu Khải lái xe mười năm, cũng phải tự thấy thua kém.

Đúng lúc đó, Chu Ninh cùng mấy anh em đi tìm người trong núi quay về. Anh ta đi đến bên xe, nói với Phong Đường đang ngồi trong xe: “Không thấy ai cả.” Chớ nói đến bóng người, đến cả bóng ma cũng chẳng tìm ra.

Vừa mới nôn đến rách cả ruột gan, Phong Đường dựa vào lưng ghế, sắc mặt tái nhợt, mang theo vẻ đẹp mong manh yếu ớt. Nhưng chỉ cần nhìn vào mắt anh, chút thương cảm vừa lóe lên có lẽ sẽ lập tức bị ánh mắt đó dọa cho tan biến.

Nghe Chu Ninh nói, anh cũng không ngẩng đầu, giọng điềm nhiên: “Về Hàn Thành thôi.”

Cả nhóm người lần lượt lên xe, rầm rộ rời đi.