Chương 4

Bên truy đuổi dường như cũng đoán được có người tráo vị trí, lập tức chia đội đuổi theo hai hướng.

Trước đây, khi còn làm ở xưởng sửa xe, Giản Tiểu Tinh từng mượn cớ công việc để chạy thử một vài chiếc BMW hay Mercedes của khách, nhưng Aston Martin thì đúng là chưa từng được cầm lái. Nhiều nhất, cô cũng chỉ được ngắm nghía qua vài trang tạp chí ô tô.

Chiếc xe van này tuy đã được độ lại, không còn là loại thông thường, nhưng vẫn hoàn toàn khác biệt. Cảm giác lái, độ nhạy của chân ga, mọi thứ đều tuyệt vời đến mức khiến cô phấn khích như muốn bay lên!

Cô đã hoàn toàn quên mất việc mình đang giúp người khác chạy trốn, trong đầu chỉ còn lại cảm giác phấn khích khi cầm vô lăng. Chân ga, tay lái, sang số, mọi thao tác đều nhịp nhàng như một bản hòa tấu tốc độ. Đôi mắt đen láy sáng rực vì hào hứng, như thể phát sáng trong đêm tối, và cô cũng hoàn toàn quên mất bên cạnh mình vẫn còn Chu Khải cùng người đàn ông đang ngồi ở ghế sau.

Phía trước là một khúc cua chữ U gấp khúc. Cô cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt tập trung cao độ nhìn thẳng về phía trước. Tay chân phối hợp linh hoạt, không hề giảm tốc, cô bẻ lái dứt khoát rồi đạp phanh. Bánh xe ma sát với mặt đường phát ra tiếng rít chói tai, đuôi xe quét ngang qua mép đường, một nên một cú drift hoàn hảo đến mức khiến người ta phải sững sờ!

Chu Khải vì chưa kịp thắt dây an toàn nên chỉ có thể bám chặt vào tay vịn trên đầu và mép ghế ngồi, tròn mắt nhìn những thao tác điêu luyện của Giản Tiểu Tinh, choáng váng đến mức quên cả thở. Chỉ một khoảnh khắc bất cẩn, cơ thể anh ta bị quăng mạnh về phía trước, ngực đập vào bảng điều khiển, đầu va vào kính chắn gió một cú “bốp” rõ to, đau đến mức anh ta gần như muốn thổ huyết. Một tiếng “ái da” thê thảm bật ra khiến Giản Tiểu Tinh giật mình hoàn hồn.

“Không được, mau cởi. Không cởi là chúng tôi ra tay đấy.” Tài khoản ngân hàng ư? Cho rồi để người ta truy ngược lại, sau đó còn bị tính sổ? Kế hoạch ban đầu vốn chỉ là đánh một quả đậm rồi rút lui, cô không hề có ý định dây dưa lâu dài với đám người này.

Mặc cả bất thành, Chu Khải mặt mày xám xịt bắt đầu cởϊ qυầи. Giản Tiểu Tinh thì quay đầu nhìn về phía ghế sau.

Cửa sổ sau vẫn chưa hạ xuống. Nơi này không có đèn đường, đèn trong xe cũng đã tắt, chỉ còn ánh sáng hắt vào từ đèn pha của chiếc Aston Martin và ánh đèn pin từ điện thoại của đám đàn em, khiến không gian bên trong tối đen hoàn toàn, không thể nhìn rõ người ngồi trong đó. Nhưng Giản Tiểu Tinh biết chắc chắn có người ở đó. Giọng nói vừa nãy dịu dàng đến mức suýt khiến cô quay đầu lại để nhìn mặt anh ta.

Trời ạ, cô suýt nữa quên mất rằng mình đang giúp người khác chạy trốn, mải mê tận hưởng cảm giác tốc độ. Cũng may là lúc này phía sau đã không còn ai đuổi theo nữa.

“Cô có thể dừng lại rồi.” Giọng nói từ ghế sau vang lên, dịu dàng đến mức khiến Giản Tiểu Tinh suýt quay đầu lại nhìn, may mắn là cô vẫn kịp kiềm chế.

Vừa hay đã đến đúng địa điểm cô dự tính, Giản Tiểu Tinh dừng xe.

Đường núi quanh co khúc khuỷu, nhìn xa gần đều là núi, yên tĩnh đến mức đáng sợ, tối đen như mực, không có lấy một ngọn đèn đường.

Chu Khải vừa xoa trán vừa xoa ngực, đau khổ nói: “Cô gái nhỏ, gan cô to thật đấy. Không chỉ dám dính vào chuyện này, còn dám đưa bọn tôi đến nơi hoang vắng thế này. Không sợ bọn tôi là kẻ xấu sao?”

Giản Tiểu Tinh bật cười, đôi mắt cong cong, vẫn đen láy và rạng rỡ dưới ánh đèn vàng ấm áp trong xe. Giọng cô vang lên từ sau lớp khẩu trang: “Có gan làm giàu thì phải liều.”

Nói xong, cô chìa tay về phía Chu Khải, ý muốn nói đưa tiền đây.

Thần kinh vừa thả lỏng, Chu Khải liền muốn trêu chọc: “Nếu chúng tôi không đưa thì sao?”

Giản Tiểu Tinh vẫn cười tít mắt: “Các anh sẽ không không đưa đâu.”

“Tại sao?” Chu Khải tò mò, không hiểu sao cô lại tự tin như vậy. Anh ta đường đường là một người đàn ông cao to lực lưỡng cơ mà.

Rất nhanh, Chu Khải đã hiểu vì sao.

Anh ta ngoan ngoãn giao nộp toàn bộ tiền mặt, đồng hồ, dây chuyền, thậm chí cả áo khoác cũng cởi ra. Gương mặt u ám, anh ta nhìn Giản Tiểu Tinh và nói: “Quần thì không cần được không?”

Bên cạnh Giản Tiểu Tinh là mấy người đeo khẩu trang, sau lưng anh ta là cả một nhóm, ít nhất cũng phải mười người. Ai nấy đều đeo khẩu trang, tay cầm gậy gộc, gạch đá, ánh mắt dữ tợn.

“Một bộ bán mới được giá, anh cởi ra đi.” Giản Tiểu Tinh vẫn cười tươi rói.

“Bộ quần áo này bán được bao nhiêu chứ? Hay cô cho tôi số tài khoản, tôi chuyển khoản cho nhanh?” Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, nếu đồng đội mà kịp đến và thấy anh ta bị lột sạch như vậy, anh ta còn mặt mũi nào nữa. “Hồ ly nhỏ” này đúng là độc. Nhưng nghĩ lại, nếu không độc, làm sao có đủ gan đứng cùng chiến tuyến với bọn họ trong tình cảnh này.