Chương 36

Giản Tiểu Tinh cùng hai chị em họ Hà vừa đi được mấy bước, trong lòng vẫn còn bực bội. Cô dừng lại, quay đầu nhìn về phía đội Jaguar, lúc ấy họ đang chuẩn bị đi ăn trưa, rồi nói: “Nói ra sợ dọa chết mấy người thôi.”

Mọi người đều ngơ ngác nhìn cô.

Giản Tiểu Tinh giữ nguyên vẻ mặt lạnh: “Trong đội Jaguar, người duy nhất có thể sánh ngang với tôi chỉ có Lý Thanh Đình. Nhưng cuối cùng, người chiến thắng sẽ là tôi.”

Im lặng…

Im lặng…

Im lặng…

Giản Tiểu Tinh quay lưng rời đi, phía sau cô chỉ im lặng được vài giây rồi lập tức vang lên một tràng cười lớn.

“Ha ha ha ha ha dọa chết tôi mất thôi ha ha ha…”

“Trời ơi, câu đó đủ để tôi cười cả năm rồi ha ha ha…”

“Tiểu Thanh Đình, nghe chưa? Nếu thua con nhóc này thì mất mặt to luôn đấy ha ha ha…”

“….”

Hà Tinh Tâm mặt đỏ bừng vì xấu hổ thay cho Giản Tiểu Tinh, lườm cô đầy ngán ngẩm: “Cậu đúng là làm mất mặt chết được, còn nói mấy lời khoác lác kiểu đó!”

“Ha ha, này, đợi đã!” Chu Giai Bân đuổi theo, nhét cho Giản Tiểu Tinh một tấm danh thϊếp, cười toe toét: “Nếu cậu lợi hại vậy thì khi nào muốn thi đấu nhớ gọi tôi nhé, tôi lúc nào cũng sẵn sàng.”

Giản Tiểu Tinh vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh, không đáp. Nhưng cô thầm nhủ, sẽ có một ngày cô cho những người này sáng mắt ra trên đường đua, để họ biết, cô chưa từng là kẻ nói suông.

Nghĩ là vậy, nhưng khi nhớ lại lời Y Bảo Lộ và ánh mắt coi thường của họ dành cho đội Hồng Tinh, Giản Tiểu Tinh cảm thấy như có cục bông nhét chặt trong ngực, nghẹn đến mức khó thở. Về tới khách sạn, cảm giác đó vẫn chưa tan đi. Cô mở laptop, hít sâu một hơi, mở email và bắt đầu viết.

[Đường, không biết dạo này anh có khỏe không. Em nghĩ chắc anh vẫn ổn, chỉ là quá bận thôi. Thật ngại khi gửi mail cho anh lúc anh bận rộn như vậy, nhưng chúng ta từng hứa có thể coi nhau là “thùng rác”, trút hết mọi tiêu cực. Vậy nên anh đừng chê em đang nhét rác vào đầu anh nhé. Hôm nay em đến căn cứ huấn luyện của đội đua thành phố Hàn…]

Viết xong, Giản Tiểu Tinh ấn nút gửi. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như vừa đóng gói toàn bộ nỗi buồn bực trong lòng và ném đi được, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Nhưng đồng thời, một nỗi buồn man mác lại dâng lên. Người bạn qua mạng này đã nửa năm rồi chưa hồi âm. Nói rằng không lo lắng là nói dối, nhưng nghĩ lại, cô chẳng biết gì về danh tính thật sự của người đó: sống ở đâu, tên thật là gì… tất cả đều là một ẩn số.

Cô chỉ có thể tự an ủi bản thân: “Không có tin gì, chắc là tin tốt.”

Hai chị em nhà họ Hà đã chính thức được tuyển vào đội Jaguar, ký hợp đồng ba năm với đội dự bị ba. Họ không cần ở khách sạn nữa mà có thể thuê căn hộ dài hạn bên ngoài. Hà Nhất Tâm nhiệt tình mời Giản Tiểu Tinh cùng ở chung, nhưng cô vẫn từ chối.

Không chỉ vì Hà Tinh Tâm không chào đón cô, mà thực ra cô cũng quen sống một mình hơn. Hơn nữa, tuy ba người là bạn, nhưng sau này sẽ thuộc về những đội đua khác nhau, là đối thủ của nhau. Sống chung lâu ngày chắc chắn sẽ bất tiện, nên cô nghĩ thà chia ra từ sớm, lúc chưa có nhiều ràng buộc, còn hơn sau này phải khó xử.

Đến thứ Hai, Giản Tiểu Tinh lại tới căn cứ huấn luyện của đội Hồng Tinh. Lần này, nơi đó cuối cùng cũng có người, hơn nữa còn khá đông.

Bên ngoài cổng sắt lớn của căn cứ huấn luyện có chút hỗn loạn. Xe độ đậu kín, trên thân xe đều dán cùng một logo. Có vẻ đây là xe của một đội đua nào đó, nhưng Giản Tiểu Tinh không nhận ra ký hiệu, chắc là đội tư nhân.

Trong khuôn viên bên trong, một đám người đang tụ tập, và giữa đám đông vang lên tiếng cãi vã gay gắt.

“Lương tâm mày bị chó ăn rồi à!” Một người gào lên giận dữ, như thể sắp phun ra máu.

“Hà! Bớt ở đó mà tính sổ chuyện cũ với tôi! Nếu đã muốn tính, thì tôi cũng có khối chuyện để nói đây! Từ ngày tôi gia nhập đội, có ngày nào tôi không nghiêm túc tập luyện? Có ngày nào tôi không dốc hết tâm sức vì thi đấu? Vậy mà sao? Các người lúc nào cũng kéo chân tôi lại! Mấy năm tuổi trẻ đẹp đẽ của tôi đã hiến dâng cho cái đội này, các người còn bất mãn điều gì nữa hả?!”

“Mày… mày thật là vô liêm sỉ!”

“Ha! Tôi vô liêm sỉ? Người đi lên, nước chảy xuống, chuyện quá đỗi bình thường! Cô thấy vậy là vô liêm sỉ thì tùy! Nhưng xin lỗi nhé, tôi chính thức rút khỏi đội đua Hồng Tinh, tôi không định chôn vùi đời mình ở chốn này thêm nữa!”

“Đồ khốn!” Một tiếng chửi phẫn nộ vang lên cùng với âm thanh “bốp” rõ mồn một của nắm đấm giáng vào thân thể, làm cho cả nhóm người xung quanh hoảng hốt lao vào can ngăn, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn.

“Ê ê, nói chuyện thì nói, sao phải đánh nhau?”