Chương 33

“Đừng đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài như thế. Lỡ đâu cô ấy thực sự là cao thủ ẩn mình thì sao?” Tào Hạc liếc qua khuôn mặt đỏ bừng tức tối của Giản Tiểu Tinh. Khuôn mặt táo hồng dễ thương kia khiến anh ta càng thấy thú vị. Anh ta hào sảng bỏ cả nắm sô-cô-la vào miệng, nhắm mắt tận hưởng.

“Nếu đúng thì em gọi cô ấy là ‘ba’ luôn!”

“Cậu nói đấy nhé!” Giản Tiểu Tinh bật dậy. Bị một thằng nhóc chọc đến mức này, cô chịu hết nổi rồi.

“Tôi nói đấy, thì sao? Có gan thì lên sân đấu với tôi hai vòng thử xem?” Chu Gia Bân cười toe, rõ ràng là cố tình khıêυ khí©h.

“Lên thì lên! Tôi cho cậu quỳ xuống gọi ba luôn!”“Wow~” Tào Hạc vỗ tay rào rào phụ họa.

“Được rồi, được rồi, ồn ào cái gì? Nghịch ngợm gì ở đây vậy?” Giọng nữ không mấy vui vẻ vang lên. Người nói là Y Bảo Lộ, nữ tay đua chính thức duy nhất của đội Jaguar, đang ngồi cạnh Cù Dược Dương.

Cô ta là một người phụ nữ xinh đẹp, sắc sảo, ánh mắt sắc lạnh lướt qua Giản Tiểu Tinh rồi lạnh nhạt nói với Chu Gia Bân: “Khi nào khu huấn luyện của đội mình lại biến thành chỗ để mèo chó gì cũng chạy vào vậy? Trẻ con vẫn là trẻ con, bị nói vài câu đã bị dắt mũi rồi.”

Cô ta lại nhìn sang Giản Tiểu Tinh, giọng không chút khách khí: “Nếu muốn vào đội, chưa có bằng đua xe thì đi đăng ký ở khu huấn luyện trước. Trong thời gian đào tạo nếu có tiềm năng, sẽ được vào danh sách dự bị. Thành tích tốt thì tự nhiên sẽ có cơ hội. Còn trẻ thì đừng có cứ nghĩ đến chuyện đi đường tắt. Nơi này, chỉ có thực lực mới có tiếng nói.”

Rõ ràng, Y Bảo Lộ cho rằng Giản Tiểu Tinh đang cố tình nói cường điệu để gây sự chú ý, muốn mượn cơ hội tiếp cận Cù Dược Dương và Chu Gia Bân.

Tính Y Bảo Lộ là thế, các thành viên khác trong đội cũng đã quá quen. Họ chẳng đời nào vì một người ngoài mà tranh cãi với đồng đội. Tào Hạc ôm túi socola, nhún vai, không nói thêm gì.

Giản Tiểu Tinh dĩ nhiên nghe hiểu hết ý tứ trong lời Y Bảo Lộ, nhìn cô ta với ánh mắt khó tin. Bảo sao trước giờ, dù Y Bảo Lộ xinh thật đấy, mà một đứa mê cái đẹp như cô lại chẳng có tí cảm tình nào. Trước kia cô cứ nghĩ chắc do mái tóc của cô ta không hợp gu mình, lúc nào cũng nhuộm màu, uốn xoăn, kiểu "nhân tạo" quá, chẳng có vẻ gì là tự nhiên tinh khôi. Giờ thì rõ rồi, vấn đề nằm ở bản chất. Từ cái mặt đã toát ra cái kiểu tính cách không hợp khẩu vị cô chút nào.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.

“Cô nói cái gì thế, Bảo Lộ!” Chu Gia Bân không vui, sắc mặt hơi tái đi, ngượng ngập liếc nhìn Giản Tiểu Tinh.

“Thôi đủ rồi.” Cù Dược Dương lên tiếng, đứng dậy.

Bên kia, hai chị em Hà Nhất Tâm và Hà Tinh Tâm cũng vừa hoàn thành đường đua.

Hai người lần lượt bước ra khỏi xe. Khi Hà Tinh Tâm nhìn thấy Lý Thanh Đình và những người còn lại, nét mặt cô lập tức trở nên căng thẳng, hồi hộp xen lẫn kỳ vọng. Còn Hà Nhất Tâm thì vẫn giữ vẻ điềm đạm như thường, chẳng vui chẳng buồn, cho đến khi ánh mắt rơi vào Giản Tiểu Tinh đứng cạnh đám người đó, gương mặt cô ấy mới có chút biến đổi.

“Tiểu Tinh, sao cậu lại ở đây?” Hà Nhất Tâm hỏi, khẽ siết chặt tay.

Hà Tinh Tâm lúc này mới phát hiện ra Giản Tiểu Tinh, nét mặt lập tức trở nên khó coi: “Không phải cậu đến đội Hồng Tinh à? Làm gì đấy? Hối hận rồi hả?”

Giọng điệu cô ấy mang chút căng thẳng. Cô ấy biết kỹ thuật lái xe của Giản Tiểu Tinh hơn hẳn mình, nhưng đó là điều mà cô ấy chưa bao giờ muốn thừa nhận. Cô ấy không thể chấp nhận việc bị Giản Tiểu Tinh lấn át. Vì thế khi nghe nói Giản Tiểu Tinh chọn đội Hồng Tinh chứ không phải Jaguar, cô ấy đã thở phào nhẹ nhõm. Giờ thấy cô xuất hiện ở đây, tim cô ấy lập tức nhảy lên tận cổ.

“Đội Hồng Tinh?” Chu Gia Bân tròn mắt nhìn Giản Tiểu Tinh: “Cậu thực sự biết đua xe à?”

“Gọi ba đi.”

“Gọi cái đầu cậu ấy!” Chu Gia Bân vẫn chưa tin nổi cô bé trông như búp bê này lại giỏi hơn mình. Đua xe đâu chỉ cần có tiền, mà còn đòi hỏi thiên phú và thể chất nữa. Giản Tiểu Tinh trông tay chân mảnh khảnh, chẳng có chút cơ bắp nào, sao có thể kiểm soát nổi cỗ xe đang lao vùn vụt được? Nhưng nói gì thì nói, cậu vẫn thấy vui. Cậu hồ hởi nói với Giản Tiểu Tinh: “Cậu đi thi ở đội Hồng Tinh làm gì? Vào đội bọn tôi thi đi! Vào đây này!”

Giản Tiểu Tinh không thèm để ý tới Chu Gia Bân, mà nhìn sang hai chị em Hạ Nhất Tâm và Hạ Tinh Tâm: “Đội Hồng Tinh hôm nay đóng cửa, tớ rảnh nên qua đây xem thử.”

“Chuyện riêng mấy người để lúc khác hàn huyên đi.” Y Bảo Lộ lạnh lùng cắt ngang, ánh mắt sắc bén, cao ngạo quét qua hai chị em họ Hạ, rồi quay sang Cù Dược Dương, nói: “Cù thiếu, anh xem thế nào?”