Trình độ của Hà Nhất Tâm và Hà Tinh Tâm tuy không thể so với các tay đua chuyên nghiệp, nhưng trong giới tay đua nữ nghiệp dư thì cũng thuộc dạng khá. Tuy vậy, vẫn chẳng đáng để được đưa vào khu huấn luyện chính thức, lại còn khiến Cù Dược Dương — nhà tài trợ lớn nhất — đích thân tới xem.
Cô bắt đầu thấy tò mò: làm thế nào mà bọn họ biết đến chị em họ Hà? Tại sao kỹ thuật của họ lại lọt vào mắt Cù Dược Dương?
“Các cậu thì biết cái gì!” Cù Dược Dương có vẻ không vui, lạnh giọng đáp lại.
Khi hai chiếc xe bước vào vòng đua thứ mười, một tình huống rất nhỏ bất ngờ xảy ra, nhỏ đến mức gần như không thể nhận ra. Thế nhưng, nó lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của Giản Tiểu Tinh. Cô bật dậy, chăm chú quan sát chiếc xe đang chạy phía sau.
Rõ ràng ở một khúc cua, chiếc xe dẫn đầu đã đạp phanh nhẹ một nhịp, là cơ hội cực tốt để xe phía sau vượt lên. Nhưng lạ thay, chiếc xe phía sau cũng lập tức… phanh lại.
Hai động tác này xảy ra gần như trong nháy mắt, nếu là người ngoài ngành chắc chắn sẽ không phát hiện ra. Nhưng những người có mặt hôm nay không ai là dân ngoại đạo, tất cả đều đã thấy.
“Này, nhóc con bên kia!”
Giản Tiểu Tinh cau mày. Cô nghĩ mình đã bắt được điểm then chốt. Lẽ nào chiếc xe chạy sau đang cố tình giấu tài, nhường đường cho xe dẫn trước? Nếu đúng vậy thì không nghi ngờ gì nữa, người ngồi xe dẫn đầu chính là Hà Tinh Tâm. Cô ấy vốn không bao giờ bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào để thể hiện bản thân.
“Phì… nhóc con!”
Một múi quýt được bóc sẵn bất ngờ bay trúng đầu Giản Tiểu Tinh, sau đó trượt xuống, quệt ngang sống mũi rồi rơi ngay vào lòng cô. Bị cắt ngang dòng suy nghĩ, cô bực bội quay sang, thì thấy một thiếu niên trẻ tuổi ngồi hàng ghế phía trên, tay xách một túi nhỏ đầy quýt, nhoài người ra cười tươi nhìn cô.
“Làm gì thế?” Giản Tiểu Tinh tuy có hơi khó chịu nhưng sắc mặt dịu đi đôi chút, vì cậu thiếu niên kia trắng trẻo sạch sẽ, cười híp mắt còn lộ ra hai chiếc răng khểnh nhỏ, trông vô cùng dễ thương. Đây chính là người thứ bảy ban nãy còn chưa thấy mặt trong đội.
Cậu ta tên là Chu Gia Bân, năm nay mới 17 tuổi, nhưng đã là thiên tài được cả giới đua xe công nhận. Từ giải tân binh, cậu đã bộc lộ tài năng vượt trội, liên tục giành chức vô địch. Trong bảng xếp hạng cá nhân các tay đua trong nước, cậu đứng thứ tư, chỉ sau Lý Thanh Đình, Phan Lỗi và Tào Hạc. Nhiều đàn anh trong nghề phải cam chịu cúi đầu, thừa nhận rằng dù có dốc hết sức cũng chẳng theo kịp thiên phú của cậu.
“Cậu gọi ai là con nít hả?” Giản Tiểu Tinh cạn lời. Chính cậu ta mới là đứa nhóc chưa ráo máu đầu mà dám gọi cô là con nít.
“Tất nhiên là gọi cậu rồi, cậu bao nhiêu tuổi?” Chu Gia Bân cười híp mắt, tay cầm quả quýt.
Giản Tiểu Tinh chẳng buồn để ý, quay mặt đi.
“Nhìn chăm chú thế, chẳng lẽ hiểu thật à?” Chu Gia Bân không hề có ý định rút lui, thậm chí còn xích lại gần mấy chỗ, nhìn cô với vẻ thích thú. Cậu thấy cô bé này đáng yêu thật đấy, chắc cũng cỡ tuổi cậu, có khi còn nhỏ hơn. Cái dáng vẻ nghiêm túc như người lớn kia, đúng kiểu trẻ con cố tỏ ra trưởng thành.
Giản Tiểu Tinh bị cậu ta quấn lấy phát phiền, đáp cộc lốc: “Dĩ nhiên.”
“Hả?” Chu Gia Bân tròn mắt. “Ý cậu là cậu hiểu đua xe á?”
“Nói ra sợ dọa chết cậu.”
“Mời dọa.”
“Tôi lái còn giỏi hơn cậu.” Trước đây, Giản Tiểu Tinh từng xem video thi đấu của cậu ta trên diễn đàn đua xe, kỹ thuật không tệ, cách chạy cũng có điểm đáng khen. Nhưng cô biết rõ, mình chạy tốt hơn.
“Phụt!” Chu Gia Bân như bị chạm vào dây cười, ôm bụng cười nghiêng ngả: “Ha ha ha ha, cậu đúng là dám nói thật đấy. Với cái chân ngắn đó, đạp nổi chân ga không vậy?”
Trên đầu Giản Tiểu Tinh như xuất hiện dấu thập đỏ, suýt chút nữa muốn đấm thẳng qua. Chân dài thì giỏi lắm chắc? Hơn nữa, tuy tổng thể cô hơi thấp, nhưng chân vẫn dài đấy chứ!
“Chậc, Bân Bân, ồn quá rồi. Tán gái cũng phải yên tĩnh chút chứ, hiểu chưa?” Người lên tiếng là Tào Hạc, cao hơn mét tám, đeo kính gọng vàng, trông thì rất nho nhã tri thức, nhưng tay lại đang cầm túi sô-cô-la ăn nhóp nhép, giọng điệu thì thong dong từ tốn.
Anh ta là một thiên tài IQ 180, trong giới đua xe được xem là “siêu học bá” hiếm có. 18 tuổi tốt nghiệp Đại học Yale. Dù điểm số nội bộ trong đội Jaguar xếp sau Lý Thanh Đình, nhưng các kế hoạch thi đấu, chiến lược tranh tài… đều do anh ta đảm nhiệm, còn giỏi hơn cả chuyên gia. Là bộ não chiến lược của đội.
Thế nhưng Chu Gia Bân vẫn cười đến mức ngả nghiêng: “Ha ha ha… các anh có nghe không? Cô ấy bảo lái còn giỏi hơn em đấy, ha ha ha… đáng yêu ghê! Em muốn ôm một cái!”
Giản Tiểu Tinh: …Mẹ nó, cái tên nhóc vô sỉ này, một chút cũng không dễ thương!