Chương 28

Gọi là không biết xấu hổ, thì quả thật cô chẳng còn biết xấu hổ thật rồi. Nhưng nếu chỉ dễ dàng như thế mà lấy được ảnh của anh, chẳng phải vẻ đẹp của anh quá rẻ mạt hay sao?

Thế nên Phong Đường ép cô phải nhắn gần hai mươi câu tâng bốc ngọt như rót mật, sến đến rợn người, mới ban cho cô một cái kết...

— Tôi từ chối.

Giản Tiểu Tinh vắt hết óc, moi móc từng chữ trong bụng ra nịnh nọt anh gần hai mươi câu, cuối cùng chỉ nhận được ba chữ lạnh lùng dứt khoát như vậy, suýt nữa òa khóc thành tiếng. Đồ xấu xa! Xấu xa quá mức!

Dù không xin được ảnh của Phong Đường để lọc sạch đôi mắt mình, tô điểm lại tâm trạng, nhưng chỉ cần nói chuyện với anh một lúc, tâm trạng cô đã tốt lên rất nhiều. Thế là cô đứng dậy, leo lên xe đạp, tiếp tục tiến về phía trước, định đến thăm trung tâm đua xe thành phố Hàn.

Trung tâm đua xe thành phố Hàn nằm ở vùng ngoại ô phía đông trung tâm thành phố, ngược hướng hoàn toàn so với đội đua Hồng Tinh. Nơi đây chiếm diện tích vô cùng rộng lớn, có thể gọi là sang trọng bậc nhất.

Khác với đội Hồng Tinh luôn vắng vẻ đìu hiu, trung tâm thành phố Hàn lại tấp nập người ra vào. Dù khoá huấn luyện chỉ kéo dài ba ngày nhưng lệ phí lên tới 15 triệu, trong khi nếu thi bằng ở Hồng Tinh chỉ mất 7 triệu.

Tất nhiên, không phải ai đến đây cũng để thi lấy bằng đua xe. Một phần là fan của đội Jaguar, họ chẳng khác gì những người hâm mộ ngôi sao, kiên trì chờ đợi bên ngoài với hy vọng may mắn được thấy thần tượng.

Giản Tiểu Tinh đúng là may mắn. Vừa mới đến nơi, một chiếc xe buýt lớn mang hoa văn báo vàng đặc trưng của đội đua Jaguar đã chầm chậm lăn bánh tiến vào.

Đám fan đang túc trực bên ngoài bỗng như được tiêm máu gà, lập tức lao tới như vỡ trận.

“A a a a đến rồi đến rồi!”

“Y Bảo Lộ! Bảo Bảo! Nữ thần của em!”

“Tào Hạc! Tào Hạc chồng ơi nhìn em nè!”

“Lý Thanh Đình! A a a em muốn sinh khỉ con cho anh!”

“Bin Bin! Tiểu Bin Bin nhìn dì đi, dì là mẹ ruột fan của con đó ô ô ô!”

“…”

Đội đua Jaguar có một điểm khác biệt rõ rệt so với các đội đua khác, họ không chỉ có kỹ năng lái xe thuộc hàng thượng thừa, mà ngoại hình của các tuyển thủ cũng toàn hàng cực phẩm. Đủ combo nhan sắc, cúp vô địch, siêu xe, kỹ thuật đua đỉnh cao. Thêm vào đó, nhà tài trợ còn dốc tiền xây dựng hình tượng cho họ như những ngôi sao giải trí, thế nên lượng fan ùn ùn kéo đến là điều dễ hiểu. Mỗi người đều có hàng chục triệu người theo dõi trên Weibo, độ hot không thua gì sao hạng A. Nhưng vì họ là vận động viên chuyên nghiệp, thường xuyên thi đấu ở các giải quốc tế, nên trong mắt nhiều người, họ thậm chí còn "cao cấp" hơn cả minh tinh. Giá trị thương mại thì khỏi phải bàn.

Giản Tiểu Tinh không có việc gì làm, cũng chen vào hóng hớt, định tranh thủ ngắm mặt mấy đối thủ tương lai ở khoảng cách gần. Nhưng người quá đông, cô chen mãi không lọt vào được, đành đứng vòng ngoài hóng tạm.

Chẳng bao lâu sau, cửa xe buýt mở ra. Trong tiếng hò hét chói tai của đám fan, từng tuyển thủ đội Jaguar mặc đồ thường bước xuống. Cả đám fan gần như phát cuồng, thi nhau vây lấy họ.

Giản Tiểu Tinh rướn người ngó nghiêng từ vòng ngoài, còn chưa thấy được mặt ai thì đã bị một chàng trai quá phấn khích phía trước vô tình va phải. Cô loạng choạng mấy bước, chưa kịp đứng vững thì bị một chiếc xe chạy chậm phía sau tông phải.

May mà tài xế thấy khu này đông người nên chạy rất chậm, cú va không mạnh nhưng cũng đủ khiến cô té úp mặt xuống đất trước đầu xe.

“Ái da…” Cú ngã không quá nghiêm trọng, nhưng mặt đường toàn sỏi nhỏ sắc nhọn, có mấy viên đâm vào đầu gối và lòng bàn tay, rát buốt vô cùng.

Chiếc xe dừng lại.

Giản Tiểu Tinh nhăn mặt vì đau, động tác đứng dậy chậm chạp, vừa mới chống tay thì đã nghe phía sau vang lên một giọng nói khó chịu: “Gì đấy? Định giở trò ăn vạ hả?”

Hả? Ăn vạ?

Cô giận dữ ngoái đầu lại, ai ngờ vừa liếc thấy người kia liền giật mình một phát, cả người run lên. Thế là mấy viên sỏi cắm trong da thịt cũng bị cọ theo, đau chồng thêm sợ, khiến cô run rõ rệt. Hai má trắng hồng như táo cũng khẽ rung lên vì chấn động.

Mà cũng phải, người kia có kiểu đầu gà mái dựng đứng với phần đuôi nhuộm hồng chóe, thêm bộ đồ thể thao hoa hoè lòe loẹt, trông không thể không "ấn tượng". Huống hồ, mặt mũi còn cau có hằm hằm, y như sắp gây sự đánh người.

Giản Tiểu Tinh bỗng cảm thấy chột dạ, lỡ đâu anh ta đã tra ra chuyện cô chính là người hôm sinh nhật lén lái chiếc Lamborghini của anh ta rồi vứt giữa đường thì sao?

Tâm trạng Cù Dược Dương vốn đã chẳng tốt lành gì, ai ngờ vừa liếc thấy gương mặt phúng phính run rẩy kia thì lập tức thấy buồn cười. Anh ta chống tay lên mui xe, cúi đầu nhìn cô từ trên cao xuống, nhếch môi: