Chương 2

Sau khi kiểm lại hàng hóa và thanh toán xong xuôi, chiếc xe van từng chật kín hàng giờ đã trống rỗng. Giản Tiểu Tinh ngọt ngào chào tạm biệt mọi người, chuẩn bị nổ máy rời đi. Nhưng ngay lúc ấy, bếp trưởng Lâm lại đột ngột gọi cô lại.

Giản Tiểu Tinh thò đầu ra khỏi cửa xe, nghe bếp trưởng Lâm gọi với sang: “Tiểu Tinh, cháu nhắn với ông chủ một tiếng, hàng ngày mai và mốt bảo tài xế chịu khó chút, giao vào ban ngày.”

“Có chuyện gì sao ạ?” Giản Tiểu Tinh chớp mắt hỏi. Bình thường họ toàn giao vào buổi chiều, đến khách sạn vào buổi tối. Nếu lỡ vì đường sá mà giao trễ, nhà bếp khách sạn sẽ không có cá kịp để nấu.

Bếp trưởng Lâm thoáng do dự, đưa mắt nhìn quanh rồi lại nhìn Giản Tiểu Tinh, thấy đôi mắt đen láy như viên ngọc của cô nhìn mình chăm chú, ông liền vẫy cô lại gần.

Cô khẽ cúi người xuống, áp sát hơn để nghe rõ lời ông ấy nói: “Ngày mai và ngày kia, e rằng khách sạn này sẽ khó mà yên ổn.”

Giản Tiểu Tinh lập tức trưng ra vẻ mặt như một con sóc nhỏ bị kinh ngạc, mắt tròn xoe, miệng há ra, hỏi nhỏ: “Là xảy ra chuyện gì sao ạ?”

“Cụ thể thì chú cũng không rõ. Chỉ nghe nói có hai gia tộc lớn sắp tới khách sạn để đàm phán. Hai tiếng trước họ đã đến rồi. Cháu ở khu bếp sau nên không thấy, chứ phía sảnh trước đầy rẫy vệ sĩ áo đen. Không khí cứ như phim xã hội đen ấy. Nếu đàm phán mà không thành, lỡ có chuyện gì lớn xảy ra. Hôm nay chưa kịp báo cháu, lát nữa xuống núi nhớ đi thẳng, đừng lang thang đâu đấy, biết chưa? Chú nói vậy là vì lo cho cháu. Đời mà, lớn đánh nhau, nhỏ chịu vạ. Biết chưa?”

Bếp trưởng Lâm nghiêm nghị dặn dò. Với kinh nghiệm làm việc hơn mười năm ở khách sạn cao cấp như thế này, ông từng chứng kiến không ít rắc rối từ giới hào môn, nên cảnh giác cũng cao.

Thảo nào khi cô vừa lái xe vào khu khách sạn đã thấy yên ắng lạ thường, thậm chí không có lấy một chiếc xe chạy ngang.

Giản Tiểu Tinh gật đầu thật nghiêm túc: “Cháu hiểu rồi, cảm ơn chú Lâm.”

“Ừ, xuống núi đi. Trên đường cẩn thận nhé.”

Thế là Giản Tiểu Tinh lên xe, bắt đầu lái xuống núi.

Lúc này đã hơn mười giờ đêm, con đường men theo sườn núi vắng lặng, hai bên là rừng cây rậm rạp, chỉ còn tiếng ếch nhái vang vọng trong màn đêm. Công viên rừng quốc gia này rộng lớn, rải rác những thung lũng mang cái tên nên thơ như “Thung lũng Hồ Điệp”, “Thung lũng Tình nhân”. Quang cảnh nơi đây quả thật mê người. Trước kia, mỗi lần có dịp đi giao hàng mà không cần mua vé vào cửa, cô thường tranh thủ lang thang khám phá, rồi tự mình tuyên bố: con đường núi này chính là góc yêu thích nhất của cô trong cả công viên!

Đặc biệt là vào buổi tối vì lúc đó công viên đã đóng cửa, không còn xe điện du lịch hay du khách qua lại, khung cảnh yên tĩnh hoàn toàn, tha hồ lái nhanh mà không ai quản, khỏi lo cảnh sát giao thông phạt hay trừ điểm bằng lái. Thật đúng là thiên đường cho dân mê tốc độ!

Càng lái, cô càng tăng tốc, cuối cùng đạt đến vận tốc mà một chiếc xe van đáng lý không nên đạt được.

Phía trước là một khúc cua chữ U lớn, Giản Tiểu Tinh đang định chơi cú drift (*) cho đã thì bỗng từ vách núi bên phải phía trước lóe lên hai luồng sáng. Cô giật mình, lập tức đạp phanh, nhưng chưa kịp dừng hẳn thì một chiếc xe lao ra từ chỗ phát sáng, đâm gãy một cây dương mảnh rồi bay ra. Ngay sau đó là chiếc thứ hai, rồi chiếc thứ ba, tất cả đều đuổi theo chiếc xe đầu tiên như đang truy sát.

(*) Chú thích: Drift là kỹ thuật lái xe trong đó người lái cố tình làm bánh xe sau mất độ bám đường, khiến phần đuôi xe trượt ngang nhưng vẫn giữ được sự kiểm soát của xe khi vào cua. Kỹ thuật này giúp xe vào cua với tốc độ cao hơn và thường dùng trong đua xe hoặc biểu diễn.

Giản Tiểu Tinh trố mắt, miệng há ra. Cô quá quen với địa hình trong công viên rồi, biết rõ đoạn đường này là vòng quanh núi, dẫn thẳng tới khách sạn Vịnh Cá Voi – Cá Heo. Vậy chắc là khách của khách sạn? Nhưng họ vừa lao thẳng từ đường vòng trên kia xuống, kiểu gì đây? Đóng phim hành động chắc?

Chợt, cô nhớ lại lời dặn trước khi rời đi của bếp trưởng Lâm. Với tình hình này, đúng là không giống chuyện người bình thường có thể gây ra.

Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng động cơ gầm rú như sấm rền vọng xuống từ phía trên, từng vòng từng vòng rượt đuổi, ngày càng tiến sát về phía mình.

Trong tình huống phải lựa chọn giữa "giả chết tắt máy" và "lên xe chạy nhanh", Giản Tiểu Tinh không hề do dự, lập tức chọn phương án thứ hai là lái xe chuồn thật nhanh. Khi nhận ra mấy chiếc xe phía sau còn lâu mới đuổi kịp, kỹ thuật lái xe lại kém hơn cô tưởng, đôi mắt to xinh đẹp của cô ánh lên vẻ tinh quái như một con hồ ly.