Thấy Diệp Hạo Đông tròn mắt, anh ta hào sảng nói: “Cậu xem, nếu còn mục nào thiếu người, cứ đến tìm tôi.”
“Thôi đi ông, giữ sức mà dùng.”
Trần Nhất Lan dùng khuỷu tay huých cậu ấy một cái.
“Á, máu nóng của tôi trào dâng rồi đó!”
Tôn Gia Diệu cười toe, phía trước thầy Tần Soái thấy hai cậu mãi không theo kịp bèn dừng lại nhìn về phía họ.
“Hai cậu được chứ? 3000m không dễ chạy đâu nhé.”
Tần Soái phần nào nghe được vài câu.
“Có gì mà không được ạ, thầy Tần, thầy giải nghệ sớm nên không biết đấy, bây giờ đội bơi của bọn em thể lực là phần bắt buộc luôn, 3000m bọn em chạy nhiều lắm. Thầy Cảnh mập còn nói, thể lực không đạt tiêu chuẩn thì khỏi được thi đấu!”
Tôn Gia Diệu vốn tính xởi lởi, khoác vai thầy Tần Soái luôn.
Tần Soái đẩy cậu ra một phát: “Vô phép!”
“Gì mà phép với tắc, em gọi thầy là sư huynh được không ạ?”
Trần Nhất Lan đi chậm rãi, tới góc sân thể dục thì nghe thấy tiếng reo hò từ phía sân bóng rổ – có cậu nam sinh vừa ném trúng rổ.
Anh giả vờ nhìn về phía đó, rồi quay đầu lại liếc nhìn.
Ôn Sơ Nịnh đang cúi người ký tên, hơi nghiêng người về phía trước, đuôi tóc buộc cao rũ sang vai trái, tay trái chống lên bàn bóng bàn, tay phải cầm bút, góc nghiêng khuôn mặt thanh tú, sạch sẽ.
Trần Nhất Lan khẽ mỉm cười, bước chân theo sau.
Trên tờ giấy trắng, tên hai người được ghi liền kề.
Ôn Sơ Nịnh liếc nhìn về phía đó, chỉ thấy bóng lưng của Trần Nhất Lan – dáng người cao ráo, thoải mái, mang khí chất cứng cỏi của tuổi trẻ, lại pha chút tùy hứng rất riêng của anh.
Cô vô thức mỉm cười.
Thư Khả Bối kéo Ôn Sơ Nịnh đi đến cửa hàng tạp hóa gần đó mua nước, dù sao cũng là thời gian tự do, mấy bạn nữ trong lớp đều mang theo sách tiếng Anh để học từ vựng.
Ôn Sơ Nịnh không quá đau đầu với các môn khác, chỉ có mỗi môn toán là kéo điểm của cô xuống.
Cô học lệch khá nghiêm trọng.
Thư Khả Bối thì ngược lại với cô.
Tiết đầu tiên, bảng điểm của Minh Đào để quên trên bục giảng, mấy nam sinh nhiều chuyện truyền tay nhau xem, lúc Ôn Sơ Nịnh đến lấy nước cũng liếc qua một cái.
Rõ ràng là học ban xã hội, Thư Khả Bối lại học toán rất giỏi, thang điểm 150, có thể thi được 130, nhưng tiếng Anh thì chỉ khoảng 90.
Hai người họ ngồi cùng bàn đúng là hợp nhau, bù trừ cho nhau.
Thư Khả Bối đứng trước tủ lạnh, hỏi: “Nước tăng lực hay nước suối?”
“Nước suối đi.”
Ôn Sơ Nịnh chỉ tay.
“Được.”
Thư Khả Bối đi trả tiền, Ôn Sơ Nịnh còn chưa kịp lấy điện thoại ra, Thư Khả Bối đã trả xong rồi, cô ấy đưa chai nước qua: “Khách sáo gì, là bạn cùng bàn mà.”
Ôn Sơ Nịnh mỉm cười: “Lần sau tôi mua cho cậu.”
“Khách sáo quá.”
Trong trường có một siêu thị không nhỏ, đi tiếp vài bước dọc theo đường chính là đến hồ bơi ngoài trời của trường.
Có lẽ vì sợ học sinh nghịch ngợm bị đuối nước, khu vực này được rào chắn cao hơn ba mét, còn có cổng sắt, bình thường khóa rất kỹ.
Trường có đội bơi nhưng chỉ coi như một sở thích, ngày thường cũng không luyện tập nhiều.
Môn bơi đặc biệt như vậy, ở độ tuổi này muốn theo chuyên nghiệp thì đã quá muộn rồi.
Thư Khả Bối kéo Ôn Sơ Nịnh qua xem, bên ngoài hàng rào sắt có trồng rất nhiều cây ngô đồng Pháp, hồ bơi bên trong rất lớn, là hồ tiêu chuẩn dài 50 mét, lát gạch men màu xanh lam, mặt nước lấp lánh ánh sáng, Tần Soái đang nói gì đó với hai người bọn họ, nghe không rõ lắm.
Ôn Sơ Nịnh chỉ thấy Trần Nhất Lan đang đứng đó, ra hiệu gì đó với Tần Soái, chắc là tư thế xuống nước.
Cánh tay lộ ra ngoài của anh rắn chắc, đẹp mắt.
Bóng cây đung đưa, ánh sáng lấp lánh chiếu lên mu bàn tay anh, làn da trắng lạnh, cổ tay lộ rõ, mạch máu xanh nhạt hiện mờ mờ.
Tôn Gia Diệu liếc nhìn về phía này, cười cợt nhả.
Trần Nhất Lan nghiêng đầu nhìn Tôn Gia Diệu, Tôn Gia Diệu huýt sáo một tiếng.
Ánh mắt của Trần Nhất Lan nhìn qua, bất ngờ chạm vào ánh mắt của cô.
Anh cười, nhướng mày với cô, nụ cười có vẻ lười biếng, thảnh thơi, dường như vô tâm, nhưng ẩn chứa nét cuốn hút khó nói.
Đầu óc Ôn Sơ Nịnh trống rỗng đúng một giây, phản ứng đầu tiên trong đầu lúc đó.
Trước đây có lẽ thật sự chưa từng nhìn kỹ, anh đứng dưới ánh nắng, vóc dáng cao ráo, tóc ngắn gọn gàng, mái lưa thưa lướt qua chân mày, bóng nắng loang lổ rơi trên sống mũi cao thẳng, đôi mắt càng thêm sâu thẳm.