Chương 42

“Vừa nãy tôi đi hỏi mấy bạn nữ bên kia, chẳng ai chịu đăng ký cả.”

Ôn Sơ Nịnh liếc nhìn về phía đó, quả nhiên có mấy cô gái đang ôm sách giáo khoa mới phát, đứng trong bóng râm học từ vựng.

Lớp chọn mà, ai mà không muốn dành thêm thời gian để ôn bài, cũng là chuyện bình thường.

“Các em là Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu đúng không?”

Thầy giáo thể dục cầm chìa khóa đi từ phòng thiết bị thể thao trở lại, bước nhanh về phía hai cậu học sinh đang cầm vợt cầu lông.

Tôn Gia Diệu đang tung một quả cầu lông lên chưa kịp đánh thì thầy Tần Soái đã đến trước mặt hai người.

“Huấn luyện viên Cảnh có gọi điện cho tôi rồi, hai em đăng ký thi bơi đúng không? Là nội dung 400m hỗn hợp à?”

Tần Soái bước đến gần họ.

“Có muốn đăng ký thêm hạng mục nào nữa không? Đại hội thể thao học sinh thành phố Lâm Giang năm nay có đủ các nội dung bơi đấy.”

“Không cần đâu, chỉ thi 400m hỗn hợp thôi ạ.”

“Được.”

Tần Soái lấy một chùm chìa khóa khác trong túi ra, ra hiệu cho hai cậu đi theo.

“Trường mình có hồ bơi nhưng là hồ lộ thiên, điều kiện không bằng đội của các em đâu. Khi nào cần tập luyện thì nói trước với tôi một tiếng, tuyệt đối không được tự ý vào hồ.”

“Văn phòng của tôi ở ngay tầng một tòa nhà học của các em, phần lớn thời gian tôi đều có mặt nếu không thì báo cho giáo viên thể dục khác, nói chung là an toàn là trên hết.”

Tần Soái dẫn hai người đi tiếp, vừa đúng lúc đi ngang qua cổng sân thể dục.

Dưới bóng cây cạnh lối vào sân thể dục có mấy bàn bóng bàn, xung quanh là vài cô gái.

Ôn Sơ Nịnh khom người đứng đó, bên cạnh là một nam sinh cao gầy.

Tôn Gia Diệu dùng khuỷu tay huých Trần Nhất Lan, lại nháy mắt liên tục: “Thấy quen không?”

Chính là cậu con trai hôm đó họ gặp ở ngã ba gần tiệm thuốc Đông y.

Ánh mắt của Trần Nhất Lan không nhìn vào nam sinh đó, mà dừng lại trên người Ôn Sơ Nịnh.

Đồng phục mùa hè của trường cấp ba Lâm Giang Nhất Trung rất chuẩn chỉnh: quần đen, áo sơ mi trắng, cả nam lẫn nữ đều mặc giống nhau.

Đồng phục mùa thu là trắng đen xen kẽ.

Ôn Sơ Nịnh mặc đồng phục mùa hè: áo sơ mi trắng, quần dài đen, giày thể thao trắng.

Cô gái đứng bên cạnh cô là bạn cùng bàn, khoác tay cô nói chuyện với nam sinh cao gầy đó.

Đúng lúc ấy, Ôn Sơ Nịnh quay đầu lại, gió cuối hạ thổi bay tóc cô, đuôi tóc quét qua làn da trắng mịn trên cổ.

Cô gái bên cạnh khẽ lắc cánh tay cô.

Ban đầu Ôn Sơ Nịnh vẫn đang nghe Diệp Hạo Đông nói chuyện với Thư Khả Bối, nhưng không biết là vào giây phút nào, cô bỗng thấy Trần Nhất Lan đang đi về phía này, theo phản xạ quay đầu lại, tim đập thình thịch trong l*иg ngực.

Thậm chí, còn vô thức đứng thẳng người lên.

Tai cô không còn nghe rõ Diệp Hạo Đông nói gì nữa, chỉ cảm giác trong không khí hình như có thoang thoảng mùi chanh xanh.

Cô không biết nên nhìn đi đâu, chỉ thấy bóng dáng anh dừng lại ngay phía trước chếch bên phải.

Lẽ ra phải tự nhiên một chút, có lẽ cô đã cảm nhận được ánh mắt của anh đang nhìn về phía này.

Nên phản ứng thế nào đây?

Ôn Sơ Nịnh cảm thấy cả người mình có chút không tự nhiên.

Rõ ràng biết anh chỉ là đi ngang qua, mà đến hơi thở cũng muốn tập dượt lại.

“Ôn Ôn, hay là chúng ta cũng đăng ký tham gia một hạng mục trong hội thao nhé?”

Thư Khả Bối tưởng cô không nghe rõ, lắc tay cô.

Diệp Hạo Đông cũng khích lệ: “Đúng đấy, Ôn Sơ Nịnh, cậu giỏi Taekwondo thế cơ mà, đăng ký một nội dung đi.”

“...Hả?”

Ôn Sơ Nịnh hoàn hồn, một cơn gió lướt qua, vành tai khẽ nóng lên, chẳng hiểu sao lại buột miệng nói.

“Vậy thì... đăng ký 800m đi.”

Thư Khả Bối cũng đáp ngay: “Được, tôi cũng đăng ký 800m với cậu.”

Diệp Hạo Đông hơi ngượng ngùng: “Vậy thì tôi đăng ký 1000m nhé... Tuy tôi không biết mình chạy thế nào, nhưng tham gia là chính mà.”

Ngay giây tiếp theo, lại có hai người đi đến.

Bóng hai người kéo dài, che đi ánh nắng chói chang.

Trần Nhất Lan liếc mắt, thấy đó là tờ đăng ký thi đấu hội thao.

Trang đầu là các nội dung điền kinh.

Mới chỉ có ba cái tên được ghi trên đó: Ôn Sơ Nịnh, Thư Khả Bối, Diệp Hạo Đông.

Trần Nhất Lan cầm bút lên, viết tên mình vào.

Trần Nhất Lan – 3000m.

“Trời ạ huynh đệ, cậu còn thi cả 3000m cơ à? Được rồi, tôi thi cùng cậu!”

Tôn Gia Diệu kêu lên, không chịu kém cạnh, viết tên mình thật to rồi đặt bút xuống.