Chương 40

“Ý tớ là cái người nói lại gặp rồi đó.”

“Tôn Gia Diệu.”

Ôn Sơ Nịnh bất giác thở phào một hơi.

“Hai người đó cao thật đó.”

Thư Khả Bối cảm thán một câu.

Không chỉ là cao, do luyện tập thể thao thường xuyên nên vóc dáng cũng nổi bật hơn các bạn nam cùng lứa, quần áo bình thường mà mặc lên trông cứ như người mẫu, vô cùng thu hút.

Hai người họ đi song song phía trước, dãy giảng đường của trường Nhất Trung Lâm Giang rất lớn, hành lang lộ thiên, trời trong nắng sáng.

Học sinh các lớp lục đυ.c kéo ra ngoài, Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu cao hơn hẳn những người xung quanh, vóc dáng nổi bật cộng thêm gương mặt tuấn tú khiến không ít nữ sinh xung quanh phải ngoái nhìn.

Lễ chào cờ hôm ấy, mỗi lớp xếp thành hai hàng, trời nắng gắt, mấy vị lãnh đạo trường phát biểu trên khán đài, ngày đón tân sinh luôn là ngày tràn đầy khí thế.

Ôn Sơ Nịnh và Thư Khả Bối đến hơi trễ nên phải đứng ở cuối hàng, Trần Nhất Lan và Tôn Gia Diệu có lẽ là hai người cao nhất lớp, cũng đứng ở cuối hàng.

Sau phần phát biểu hô hào tinh thần là đại diện học sinh và giáo viên phát biểu, cuối cùng hiệu trưởng còn tuyên bố một chuyện: “Cuối tháng Chín sẽ diễn ra Đại hội thể thao học sinh trung học thành phố Lâm Giang, mỗi khối đều phải cử người đăng ký tham gia, mọi người đừng chỉ biết vùi đầu học mà hãy rèn luyện thể chất, nâng cao sức khỏe toàn dân…”

Âm thanh từ micro vang vọng khắp sân trường.

Có người vui, có người buồn.

Với học sinh cấp ba bận rộn việc học, đại hội thể thao giống như một cơ hội hiếm hoi để thư giãn, nhưng cũng có không ít học bá cho rằng đây là sự lãng phí thời gian.

Ngày đầu tiên đi học, giáo viên các môn làm quen với lớp, ban đầu Ôn Sơ Nịnh còn định không để tâm quá, ai ngờ hai người phía sau lại yên tĩnh bất ngờ, đến khi tan tiết mới quay đầu lại nhìn.

Thì ra Tôn Gia Diệu đang ngủ.

Còn Trần Nhất Lan thì nghiêm túc ghi chép.

Ôn Sơ Nịnh quay đầu lại, Thư Khả Bối đi lấy nước rồi.

Cô nhỏ giọng hỏi, “Cậu nghe hiểu không?”

“Tôi đâu có mù chữ.”

Trần Nhất Lan cảm thấy buồn cười, còn khá kiên nhẫn đẩy quyển sách qua, trên đó có ghi mấy dòng ghi chú.

Thư Khả Bối bưng ly nước từ cửa sau đi vào, không cẩn thận va vào ghế của Tôn Gia Diệu, Tôn Gia Diệu mơ màng ngồi thẳng dậy, dụi mắt.

Đột nhiên nhìn thấy một cô gái xa lạ, Tôn Gia Diệu “A” một tiếng, ngẩn ngơ.

“Đừng để ý đến cậu ta, trong đội bọn tôi có nữ sinh, nhưng cậu ta ít tiếp xúc với con gái lắm.”

Trần Nhất Lan giơ tay vỗ một phát lên đầu Tôn Gia Diệu.

Thư Khả Bối cũng “A” lên một tiếng, ánh mắt vô tình chạm vào Tôn Gia Diệu, không hiểu sao lại thấy hơi ngượng, lí nhí nói: “Không sao đâu.”

Ôn Sơ Nịnh định lặng lẽ quay đầu lại, mối quan hệ kiểu “thanh mai trúc mã” này bây giờ trở thành “bàn trên bàn dưới” ngắn ngủi, thực ra có một khoảnh khắc ngắn ngủi hân hoan trào lên trong lòng cô nhưng cô vẫn phân biệt được điều quan trọng và thứ yếu, cũng nhớ rõ những lời họ từng nói.

Cô muốn thi vào Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên, còn anh muốn giành huy chương vàng.

Suy nghĩ của cô bé rất tản mạn, chỉ một tia nắng cũng đủ khiến sự thích thú mọc ra nhánh lá, không thể kiểm soát mà lan theo bất kỳ hướng nào.

Nhưng nhìn chung, cô vẫn muốn trở nên tốt hơn – cô tin Trần Nhất Lan nhất định sẽ giành được huy chương vàng.

Cô cũng phải trở nên giỏi hơn một chút.

Những chuyện xa hơn nữa, cô không dám nghĩ đến.

Buổi sáng có bốn tiết học, tiết thứ tư là thể dục.

Giáo viên thể dục sau khi tiết ba vừa kết thúc đã cầm còi đến lớp, nói lát nữa tập trung ở sân thể dục.

Sau khi bị dày vò bởi các tiết Ngữ văn, Lịch sử và Toán học, mọi người cuối cùng cũng nhờ tiết thể dục này mà trở nên có tinh thần hơn một chút.

Trường Nhất Trung Lâm Giang chiếm diện tích rất lớn, là trường cấp ba trọng điểm của tỉnh, cơ sở vật chất rất tốt, chỉ riêng khu giảng đường đã có bốn toà nhà, sân thể dục thì khối phổ thông và khối quốc tế mỗi bên có một cái.

Vì tỉnh S từng đào tạo ra không ít vận động viên nổi tiếng nên các trường trong tỉnh đều rất coi trọng thể chất học sinh.

Nhất Trung cũng có một hồ bơi ngoài trời chuyên nghiệp, chỉ tiếc là thành tích thể dục trong trường lại rất kém, không còn cách nào khác.

Ngoài lớp chọn và lớp thường, trong trường còn có các lớp năng khiếu chuyên sâu mỗi loại hai lớp, cũng góp phần duy trì tỷ lệ đậu đại học luôn đứng đầu tỉnh.