Lớp 5 và lớp 6 đều là tập hợp những học sinh đứng đầu các lớp khác.
Lớp 5 là lớp ban Tự nhiên, lớp 6 là lớp ban Xã hội.
Mọi người đến rất sớm, ai nấy tự chọn chỗ ngồi.
Khi Ôn Sơ Nịnh đến thì chỉ còn chỗ ở hàng cuối.
Cô đeo ba lô đi vào, liếc mắt nhìn qua, chọn hàng thứ hai từ dưới lên.
Bên cạnh có một cô gái đang chăm chú đọc sách, Ôn Sơ Nịnh ngồi xuống, cô liếc nhìn, là tiểu thuyết.
Ôn Sơ Nịnh từng gặp cô bạn này rồi.
Trước kia khi Ôn Sơ Nịnh học lớp 10 ở lớp 10, cô bạn này học ở lớp bên cạnh.
Tính tình hoạt bát, có lẽ từng là lớp trưởng bên đó, tên là Thư Khả Bối.
Hai người từng học lớp cạnh nhau năm lớp 10, coi như cũng có chút quen biết.
Giáo viên chủ nhiệm là thầy dạy Ngữ văn, tên là Minh Đào, tiếc là còn trẻ mà đã hói, trán bóng loáng như Địa Trung Hải.
Đeo kính gọng đen, lại thêm cái bụng bia tròn vo.
Về thầy Minh Đào này, ở khu trung học phổ thông cũng có không ít lời đồn: “Các cậu đoán xem cái ông đầu hói bụng bia kia dạy môn gì?”
“Chắc là Lý, không thì cũng Hóa.”
“Không đúng! Anh Đào dạy Ngữ văn đấy. Khối lớp 11 có tám giáo viên Ngữ văn, ai cũng xinh như hoa. Mỗi lần họp tổ mà thầy Minh Đào đứng cùng thì đúng kiểu: bảy mỹ nữ và một quái vật. Ha ha. Đoán thử xem thầy Đào năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Ít nhất cũng phải hơn bốn mươi rồi chứ?”
“Sai rồi! Thầy Minh Đào mới hai mươi tám thôi!”
Vài nam sinh nghịch ngợm kinh ngạc la lên rồi cười ầm lên.
Ôn Sơ Nịnh đảo mắt một vòng, chỉ thấy một gương mặt quen – Diệp Hạo Đông.
Diệp Hạo Đông cũng thấy Ôn Sơ Nịnh, còn có chút ngại ngùng tới chào cô.
Ôn Sơ Nịnh thấy lạ – anh ta lẽ ra học ban Tự nhiên, sao lại chạy sang ban Xã hội?
Nhưng cô không phải người hay nói nhiều, chỉ mỉm cười xem như đáp lại.
Ngày đầu khai giảng, lớp học náo nhiệt hẳn.
Cửa trước cửa sau đều mở.
Ôn Sơ Nịnh lặng lẽ lấy bài tập ra làm.
Nghe tiếng bước chân, cô không quay đầu lại, chỉ lờ mờ ngửi thấy mùi hương quen thuộc.
Trước khi đến trường, Ôn Sơ Nịnh còn cố tình dừng lại ở tầng bốn một lúc, định chờ Trần Nhất Lan nhưng lại không chắc anh đã làm xong thủ tục nhập học chưa.
Cuối cùng vẫn gửi cho anh một tin nhắn.
Huống hồ, lúc ấy Chu Tuấn Dương đang đứng dưới lầu đợi cô, nhất quyết nói tiện đường đưa cô đến lớp trước.
Kỳ nghỉ hè ngắn ngủi đã kết thúc, dường như cuối cùng đọng lại trong ký ức cũng chỉ là vài ngày ngắn ngủi ấy.
Ôn Sơ Nịnh lặng lẽ chuẩn bị xong đồ dùng học tập thì vai bị ai đó vỗ nhẹ một cái.
Cô và Thư Khả Bối đồng thời quay đầu lại.
Rồi Ôn Sơ Nịnh chạm phải một đôi mắt cong cong như cười, phía sau lớp học không đóng cửa, ánh nắng cuối hè rực rỡ tràn vào, gió từ hành lang thổi qua khiến mấy trang sách bay lên, xào xạc vang vọng.
Trần Nhất Lan ngồi ngay sau lưng cô, vóc dáng nổi bật hơn hẳn những nam sinh cùng tuổi, một chút ánh sáng rơi trên người anh, toát lên vẻ trẻ trung rạng rỡ.
Anh hơi nhướng mày với cô: “Chào buổi sáng, Ôn Sơ Nịnh.”
Tôn Gia Diệu lại càng đắc ý hơn: “Lại gặp rồi nha.”
Ôn Sơ Nịnh nhất thời không biết nên phản ứng thế nào, may là đúng lúc đó chuông báo tiết tự học buổi sáng vang lên, thầy Minh Đào đúng giờ ôm một chồng tài liệu bước vào lớp, hùng hồn diễn thuyết mấy phút.
Nội dung chủ yếu là nói về việc lớp Sáu là lớp chọn của mỗi lớp ghép lại, vào đây rồi thì phải chăm chỉ học hành, rồi đơn giản giới thiệu sơ lược về kế hoạch học kỳ năm nay.
Học kỳ đầu năm lớp 11 thực sự rất bận rộn, các giáo viên sẽ giảng xong toàn bộ kiến thức lớp 11 và 12 trước khi kết thúc học kỳ này, bắt đầu từ học kỳ sau sẽ vào giai đoạn ôn tập tổng hợp đầu tiên.
Ôn Sơ Nịnh chỉ nghe những điểm chính, mấy lời cổ vũ thì tai này vào tai kia ra.
Minh Đào nói khoảng mười phút thì đến lễ khai giảng.
Trong lớp cũng không hẳn là không quen ai, chỉ là Ôn Sơ Nịnh hơi khó bắt chuyện.
Các bạn học lục đυ.c ra ngoài hành lang, Thư Khả Bối kéo nhẹ vạt áo của Ôn Sơ Nịnh, thế là hai người xem như đã bắt chuyện với nhau.
Thư Khả Bối tính cách cởi mở, chủ động khoác tay Ôn Sơ Nịnh, nhân lúc còn ít người, nhỏ giọng hỏi: “Cậu quen hai người ngồi sau hả?”
“Ừ, quen.” Ôn Sơ Nịnh mím môi đáp.
“Gọi gì vậy?”
Thư Khả Bối khẽ ho một tiếng.