Cảm giác áp lực đè xuống như núi.
Trần Nhất Lan buồn bực đáp một tiếng.
“Trần Nhất Lan, tôi đã dẫn dắt em bơi nhiều năm như vậy, tôi còn mong các em đạt thành tích hơn bất kỳ ai khác.”
Cảnh Ái Quốc nói, “Những suy nghĩ không nên có thì cất đi cho tôi!”
“Biết rồi ạ.”
“Giải bơi lội học sinh trung học thành phố Lâm Giang giữa tháng Chín, em phải chuẩn bị thật tốt. Tổng huấn luyện viên khi đó sẽ về Lâm Giang, tôi đã tốn công lắm mới mời được ông ấy đi cùng tôi. Tôi nói với ông ấy là em chắc chắn có thể đạt 4 phút 15.”
Điện thoại rung lên một cái.
Trần Nhất Lan cầm điện thoại, thấy màn hình hiện lên tin nhắn WeChat.
[Ôn Sơ Nịnh: Chúng ta cùng cố gắng.]
[Ôn Sơ Nịnh: Nói là phải làm.]
Tâm tư của tuổi trẻ rất đơn giản như sương tan gió thổi, mặt trời lại lên.
Anh bật cười một tiếng.
“Trần Nhất Lan, em có nghe không hả?!”
“Có chứ.”
Trần Nhất Lan thu lại nụ cười.
“Vậy nhé, tăng hai giây thì chẳng có gì hay, để em thử tăng bốn giây.”
Từ 4 phút 17 lên 4 phút 13.
Thành tích tốt nhất của An Đông là 4 phút 11, thấp nhất là 4 phút 13.
Cảnh Ái Quốc cầm điện thoại, không biết là bị anh làm cho kinh ngạc hay sao.
“4 phút 13,” Trần Nhất Lan nhấn mạnh lại, “Em sẽ cố gắng thử xem.”
Cảnh Ái Quốc đúng là bị anh làm cho sững sờ, Trần Nhất Lan nói chúc ngủ ngon rồi vứt luôn điện thoại.
Anh nằm trên giường, hai tay gối sau đầu.
Như tự đào một cái hố cho mình nhưng hình như anh cũng cam tâm tình nguyện.
Trường Đại học Hoài Xuyên tuyển vận động viên trình độ cao, kỷ lục thì hai năm nay không thể phá được, có nghĩa là phải thi đại học sau này còn phải học gì đó như thương mại quốc tế.
Hầy… Anh với tay lấy điện thoại, gõ một hàng chữ… Rồi lại xóa.
Thôi vậy, không nói nữa.
Gió xuân thổi tan mây mù, mặt trời làm cho hy vọng đâm chồi trở lại.
Đâm chồi thì đâm chồi thôi, cũng chẳng có gì phải làm.
Ôn Sơ Nịnh phải thi vào cái trường Ngoại ngữ Hoài Xuyên gì đó, anh thì phải tham gia từng cuộc thi một, ngoài huy chương vàng, giờ còn thêm một chuyện nữa: khiến một kẻ suốt ngày luyện thể thao như “nửa mù chữ” này phải thi đại học.
Anh đúng là liều thật.
Chỉ vì muốn ở lại Hoài Xuyên, chẳng phải phải đánh đổi nửa cái mạng sao?
Trần Nhất Lan gõ chữ đầy tức giận: [Ôn Sơ Nịnh, tốt nhất cậu phải đậu Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên cho tôi.]
Bên kia trả lời ngay lập tức: [???]
Trần Nhất Lan: Nếu không đậu thì cậu liệu hồn.
Ôn Sơ Nịnh gửi một đoạn tin nhắn thoại, Trần Nhất Lan bấm mở, giọng cô mơ hồ: “Không đậu thì sao?”
Cô thật sự khó hiểu, sao mới có mười mấy phút mà quay ra đe dọa rồi?
“Cậu không đậu Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên, nửa đời sau của tôi coi như xong.”
Thi đại học và học thương mại quốc tế, đúng là lấy mạng anh.
Người ta vì yêu mà phát cuồng, còn anh vì yêu mà đi học quốc tế thương mại?
Đúng là liều.
Ôn Sơ Nịnh nằm trên giường, trở mình, nghiêng trái nghiêng phải, tưởng rằng anh đang nói đến chuyện tối nay lội nước vì cô, lúc lên lầu còn thấy anh hắt xì, chắc là cảm rồi chứ gì, thân thể vận động viên thì quý giá lắm.
Ôn Sơ Nịnh thở dài: “Biết rồi, tôi nhất định sẽ thi.”
Trần Nhất Lan lại hắt hơi thêm cái nữa, pha thêm một gói thuốc cảm, uống xong rồi nằm trên giường nghe lại đoạn tin nhắn thoại đó.
Nghe một lần, rồi nghe lần hai.
Được.
Nhất định phải đậu Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên.
Bên cạnh anh có rất nhiều người, ai cũng chỉ quan tâm anh bơi nhanh được mấy giây, ai cũng chỉ quan tâm anh nỗ lực ra sao.
Cô thì không như vậy.
Câu hỏi đầu tiên cô luôn hỏi là: “Cậu có mệt không?”
Người trên đời yêu anh rất nhiều, ai cũng tìm đủ cách giữ anh lại, chỉ có cô là khác biệt.
Cô vĩ đại hơn họ rất nhiều — cô để anh được tự do.
Đến ngày khai giảng thật sự, không náo nhiệt như tưởng tượng.
Trường Nhất Trung Lâm Giang rất rộng, có nhiều hình thức đào tạo.
Phía trước là khu trung học phổ thông thông thường, còn mấy tòa nhà mới phía sau là khu lớp quốc tế.
Học sinh lớp 10 thì nhập học, lớp 11 thì phân ban Văn – Tự nhiên, còn lớp 12 thì ngay từ ngày đầu đã bắt đầu ôn tập toàn diện.
Lớp 11 là năm học đặc biệt nhất – không còn thư thả như lớp 10, nhưng cũng chưa bước vào giai đoạn áp lực như lớp 12.