Chương 36

“Cậu cũng biết nói mấy câu có học ghê ha.”

“Chuyện tôi học ở trường thể thao chứ có phải mù chữ đâu.”

Anh buông một câu nhẹ bẫng.

Ôn Sơ Nịnh lặng lẽ mở cửa khu nhà tập thể, để anh vào cùng.

Ai ngờ Trần Nhất Lan lại dừng lại ở cửa, như còn điều gì muốn nói với cô.

“Cậu vào không?”

“Ôn Sơ Nịnh.”

“Nói đi.”

“Xì… sao cậu cứ mất kiên nhẫn vậy chứ.”

Trong đêm đen, Trần Nhất Lan hạ thấp giọng một chút.

Tầng một chỉ có một ông cụ sống, sợ đánh thức ông lại phiền phức.

Trần Nhất Lan cúi đầu nhìn cô, môi mấp máy, như do dự vài giây.

“Nói đi.” Ôn Sơ Nịnh giục anh.

Trần Nhất Lan đẩy cửa, chen qua người cô bước vào.

Cánh cửa khép lại, hành lang nhỏ tầng một vì chiều cao của anh mà càng trở nên chật chội hơn.

Trên cửa có một cái cửa sổ nhỏ, ánh sáng lờ mờ của đêm hắt vào, cô chỉ thấy trong mắt Trần Nhất Lan có chút ánh sáng nhạt như đang chăm chú nhìn cô, mà cũng như chỉ là ánh nhìn bình thường.

“Cậu cũng đừng nghĩ nhiều quá, cậu chẳng thua gì Ôn Hứa cả.”

Trần Nhất Lan nói với giọng có chút giễu cợt.

“Dù Ôn Hứa có Ôn Thiệu Huy thì cậu cũng chẳng kém đâu, Ôn Sơ Nịnh có Trần Nhất Lan mà.”

Nói xong, Trần Nhất Lan bước lên hai bước, ho nhẹ một tiếng, đèn tầng một vẫn không sáng.

Đèn cảm biến tầng một cũng hỏng luôn rồi.

Mặt trăng không biết cô trong sáng thế nào, không biết cô đặc biệt ra sao.

Cũng như cô không biết, trong mắt cậu, Ôn Hứa chẳng có gì để so sánh, cô chính là Ôn Sơ Nịnh duy nhất.

“Đi đây.”

“…Ừm.”

Ôn Sơ Nịnh bước đi, nhưng cảm giác bàn chân như nhẹ bẫng, như đang giẫm lên mây.

Khoảng trống trong lòng, như có người thay cô chắn gió, che cho cô một trận mưa lớn tháng Tám.

Đến tầng bốn, giống như một ngã tư đường, Ôn Sơ Nịnh chào tạm biệt anh rồi chúc ngủ ngon.

Trần Nhất Lan hắt xì một cái, ừ một tiếng.

Ôn Sơ Nịnh chạy lên lầu, vừa mò lấy chìa khóa, cửa đã được mở ra từ bên trong.

Chu Tuấn Dương mở cửa cho cô, “Ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi ạ.”

Ôn Sơ Nịnh mở ô, dựng ngay cửa để ráo nước.

Chu Tuấn Dương suy nghĩ, thấy mình nên nói gì đó — nhưng con gái ở tuổi này thường nhạy cảm, ông cân nhắc vài phút, cuối cùng quyết định không nói gì cả.

Ôn Sơ Nịnh vào phòng tắm rửa mặt, Chu Tuấn Dương là một ông chú cổ hủ, đang ngồi ở phòng khách xem phim cũ.

Ôn Sơ Nịnh đi dép lê bước ra ngoài, nói với ông một tiếng chúc ngủ ngon, Chu Tuấn Dương “ừ” một tiếng, rồi nhắc nhở cô: “Hôm nay đi ngủ sớm một chút, kỳ nghỉ chỉ còn lại ngày mai nữa thôi, ngày kia là khai giảng rồi.”

“Biết rồi ạ.”

Ôn Sơ Nịnh bước vào phòng, “Ngủ ngon nhé, ông chú yêu dấu của cháu.”

“……”

Chu Tuấn Dương không thèm chấp với cô.

Ôn Sơ Nịnh quay về phòng, sấy tóc khô được một nửa.

Trong phòng vẫn còn phảng phất mùi hoa nhài của nước hoa, cô cẩn thận mở hé cửa sổ một chút, rồi theo thói quen ngồi xuống ghế, thu dọn lại bài tập hè, kiểm tra thêm một lần nữa rồi mới bỏ vào cặp sách.

Sau đó nhìn lên bảng kế hoạch dán trên tường.

Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên.

Điện thoại trên bàn của Ôn Sơ Nịnh rung lên.

Là tin nhắn từ Trần Nhất Lan, nhắc cô đừng quên thay băng cá nhân.

Ôn Sơ Nịnh cúi đầu, trong phòng chỉ sáng một chiếc đèn bàn, ánh sáng dịu nhẹ bao quanh lấy cô.

Cô nhìn miếng băng cá nhân màu hồng dán trên ngón út, lại không kìm được nhớ tới dáng vẻ anh cúi đầu sát lại ở trạm xe ban chiều, trên đầu ngón tay hình như vẫn còn chút hơi ấm và mùi chanh thanh mát từ anh.

Khóe môi Ôn Sơ Nịnh không kiềm được mà cong lên.

Chuyến “du lịch” một ngày đầy ngẫu hứng và bốc đồng ở Hoài Xuyên khiến cô cứ nghĩ lại là lại muốn bật cười.

Dù chỉ là bạn bè, cô mong muốn nhiều hơn thế, nhưng lại cảm thấy… như vậy cũng đã đủ mãn nguyện rồi.

Từ “bạn bè” vừa ngọt ngào, lại vừa khiến trái tim cô chua xót.

Cô giấu kín sự thích thầm ấy trong lòng, cô biết sự nghiệp đỉnh cao của anh rất ngắn ngủi, không muốn khiến anh phân tâm hay lo nghĩ, cứ âm thầm thích như vậy… đã là rất tốt rồi.

Ban ngày khép lại, những rung động đọng lại trong màn đêm, cô cứ thế tua đi tua lại những khoảnh khắc vụn vặt, những lần chạm tay vô tình, nụ cười nhàn nhạt trong mắt anh và hương chanh thanh mát trên người anh, trở mình một cái, thậm chí cảm thấy đêm mưa hôm nay cũng ngọt ngào lạ thường.