Chương 35

Bạn cùng phòng, Đường Tử Trinh là người địa phương, thường bị trêu là “con trai cưng của mẹ” tuy là đùa nhưng cha mẹ Đường Tử Trinh đúng là rất chiều cậu ấy, sợ con ăn uống không đủ chất trong đội nên thỉnh thoảng lại mang đồ đến cho.

Bọn họ – những người sống xa nhà – trong lòng thật ra đều âm thầm ghen tị.

Chỉ một ly nước cam nóng thế này thôi, cũng khiến lòng Trần Nhất Lan chợt thấy ấm áp kỳ lạ.

Anh nghiêng đầu nhìn Ôn Sơ Nịnh, ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên mặt cô, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, đôi mắt ánh lên tia sáng lấp lánh, khóe môi hơi cong lên.

Anh liếc sang màn hình điện thoại, vốn chỉ vô tình nhìn qua, ai ngờ lại thấy Ôn Sơ Nịnh đang tìm kiếm trên Baidu: các trường đại học có tuyển đặc cách vận động viên bơi lội.

Trần Nhất Lan bèn lừa cô: “Sắp tới trạm về nhà rồi.”

“Hả, nhanh thế à?”

Ôn Sơ Nịnh lập tức tắt màn hình điện thoại.

Nhưng lại thấy Trần Nhất Lan không hề nhúc nhích, vẫn ngồi yên trên ghế xe buýt.

Ánh sáng chập chờn rọi lên gương mặt cậu, mà xe buýt thông báo trạm dừng… không phải là trạm phải xuống.

Ôn Sơ Nịnh lúc này mới nhận ra mình bị lừa.

Trần Nhất Lan ngồi chặn lối, đôi chân dài trong không gian hẹp của ghế xe buýt càng thêm chật chội.

Ôn Sơ Nịnh lại ngồi xuống, chậm nửa nhịp mà nhớ đến thứ mình vừa tra trên mạng.

Nghĩ tới khả năng bị anh nhìn thấy, mặt cô liền nóng ran, nhưng cô cũng không chắc có phải vì chuyện đó hay không.

Nói ra thì không tiện, không nói cũng không xong.

Đang định mở miệng thì đúng lúc Trần Nhất Lan quay đầu nhìn cô.

Ngũ quan Trần Nhất Lan nổi bật, đường nét góc cạnh rõ ràng, nhưng dù gì cũng mới mười bảy tuổi, trên người vẫn còn chút non trẻ của thiếu niên.

Mắt anh đẹp, mí mắt mỏng nhẹ, khi ánh mắt có ý cười thì mang theo chút tinh quái, lại cuốn hút đến mức khiến người ta không rời mắt được.

Tay Ôn Sơ Nịnh đặt trên đầu gối, xoắn lấy nhau, vô tình chạm vào miếng băng cá nhân ở ngón út, lập tức nhớ đến lúc Trần Nhất Lan cầm tay cô, hơi cúi đầu thổi nhẹ lên đó.

Mùi chanh dịu nhẹ, mát lạnh và dễ chịu, hòa lẫn với hương thơm nhàn nhạt trên người anh.

Anh đã nói gì ấy nhỉ?

Ngữ điệu như đang dỗ trẻ con, lười biếng mà nghiêm túc: “Thổi một cái là không đau nữa.”

Xong rồi, mấy lời định giải thích cứ thế nghẹn lại, không nói cũng được, nói ra chỉ càng khiến tình hình rối thêm.

Ôn Sơ Nịnh quay phắt đầu đi, không nhìn anh nữa, chỉ nghe thấy Trần Nhất Lan bật cười khe khẽ vài tiếng.

Cuối cùng cũng đến trạm.

Ôn Sơ Nịnh đi trước vài bước, lại sợ mình đi nhanh quá nên cố tình chậm lại một chút để chờ anh.

“Ôn Sơ Nịnh.”

Sắp vào khu tập thể gia đình, Trần Nhất Lan gọi cô lại.

“Nói đi.”

“Cậu lạnh lùng thật đấy.”

“……”

Mưa đã tạnh, nhưng không khí vẫn ẩm ướt đến khó chịu.

Ôn Sơ Nịnh dừng bước, quay đầu nhìn anh.

Trần Nhất Lan vừa vặn bước qua một vũng nước nhỏ, rồi đứng lại trước mặt cô.

Anh cao hơn cô cả một cái đầu, bóng của anh phủ lêи đỉиɦ đầu cô, che đi ánh đèn đường.

Ôn Sơ Nịnh hơi ngẩng đầu nhìn anh, đường nét khuôn mặt anh trở nên sâu hơn, trong mắt còn le lói chút ánh sáng, trông có vẻ hờ hững, nhưng cũng như thật lòng muốn nói điều gì đó nghiêm túc.

Không hiểu sao, cô có chút căng thẳng.

“Cậu không cần phải an ủi tôi.”

Anh nhìn chăm chú vào mặt cô, chậm rãi nói từng chữ, ánh mắt trong trẻo và thẳng thắn.

“Ở tuổi này, gặp chút áp lực hay thất bại cũng chẳng sao, chỉ cần cậu giữ đúng lời hứa với tớ là được.”

“Giữ lời hứa gì cơ?”

Ôn Sơ Nịnh nhất thời chưa kịp phản ứng.

“Cậu thi vào Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên, tôi giành huy chương vàng. Tôi nghiêm túc đấy.”

“Còn hai năm nữa là tôi thi đại học rồi, đến lúc đó cậu còn có giải đấu à?”

“Cũng chưa chắc, thế thì thế này đi, mình chia nhỏ ra. Cậu thi vào top 10 của khối lớp 11, tôi cải thiện thành tích thêm 4 giây, được không?”

“Cậu… sao cứ phải đi cùng tôi vậy chứ.”

Khoảng cách giữa hai người rất gần, câu hỏi của Ôn Sơ Nịnh có chút lúng túng.

Cô cố kìm nén niềm vui đang trào dâng trong lòng, giả vờ bình tĩnh hỏi.

“Thì chẳng phải…”

Trần Nhất Lan bước chậm lại, “là để đi cùng cậu còn gì.”

“Tôi đâu phải con nít, không cần ai đi cùng.”

“Thế không được, quan hệ giữa mình như vậy mà, câu kia gọi là gì nhỉ — tình cảm còn bền hơn vàng.”