Chương 33

Ăn xong thì cũng hơn sáu giờ chiều, chủ yếu mất thời gian vì tàu điện ngầm.

Trần Nhất Lan đi cùng cô, Ôn Sơ Ninh mù đường, chỉ biết đi theo sau anh, thỉnh thoảng trong lúc chờ đèn đỏ, ngẩng đầu nhìn hai bên đường.

Hoàng hôn buông xuống, thành phố lớn này vừa có những toà nhà cổ phong cách châu Âu, lại vừa có những ngõ hẻm ẩm ướt mang hơi thở Thượng Hải cổ.

Trần Nhất Lan đột nhiên dừng bước.

Hình như họ càng đi càng xa, Ôn Sơ Ninh định hỏi có phải đi nhầm không.

Ai ngờ Trần Nhất Lan nghiêng người, tựa vào lan can bên đường, khẽ hất cằm ra phía trước.

Ôn Sơ Ninh mơ màng nhìn theo.

Chỉ thấy một cổng trường đá cẩm thạch lớn, ngay ngã tư, học sinh qua lại tấp nập.

Trên cổng khắc chữ: Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên.

"Cậu muốn thi vào đây đúng không? Muốn thì cứ thi, còn tận hai năm nữa mà."

Trần Nhất Lan cao ráo, dù chỉ tựa lan can một cách tùy ý, cũng vẫn cao hơn cô rất nhiều.

Ôn Sơ Ninh sững người nhìn anh, mãi mới kịp phản ứng.

"Vậy… hai chúng ta làm một giao ước, được không?"

"Giao ước… gì cơ?"

"Cậu thi Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên, tôi giành huy chương vàng."

Trần Nhất Lan nói.

"Công bằng chứ? Tôi cùng cậu cố gắng."

"……"

"Tiên nữ muốn vào trường nào thì thi vào trường đó, có gì to tát đâu."

Trần Nhất Lan bất chợt nghiêng người tới gần, hương chanh thanh mát quyện với không khí ẩm ướt của Hoài Xuyên, như dây leo quấn quanh tim, siết chặt từng chút một.

Anh nói: "Đấy, từng ấy năm nay, những gì tôi hứa với cậu tôi đều làm được cả. Mỗi lần thi đấu tôi đều mang quà về cho cậu, tôi kiên trì mười mấy năm rồi.”

“Giao ước lần này, tôi cũng giữ lời. Chúng ta cùng cố gắng, cậu thi Hoài Xuyên Ngoại ngữ, tôi lấy huy chương vàng, được không?"

Ôn Sơ Ninh ngơ ngác nhìn anh như thể dây leo ấy siết chặt đến mức rút cạn không khí trong l*иg ngực.

Giữa con phố đông người ồn ào, ánh mắt Trần Nhất Lan ánh lên nét cười, cúi người nhìn cô, không rõ là chuyên chú hay còn mang theo cảm xúc gì khác.

Cô chỉ nghe được tiếng tim mình đập dồn dập, như sắp vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cô chợt có một ảo giác – đến Hoài Xuyên, tìm Tôn Gia Diêu chỉ là cái cớ.

Dường như người cần được an ủi vốn là anh, sao giờ lại thành anh đang cổ vũ cô?

Lúc quay về thì không được may mắn cho lắm, hai người kịp chuyến tàu cao tốc, nhưng lại lỡ mất chuyến tàu điện ngầm cuối cùng.

Đặc biệt là mùa hè, thời tiết ở Lâm Giang thật khó lường, ban ngày đi trời còn nắng ráo, tối về đã bắt đầu lất phất mưa.

Hai người không mang ô, trạm tàu điện ngầm cũng đóng cửa rồi, chỉ còn cách trú mưa ở cửa trạm.

Mười giờ rưỡi tối, trong trạm tàu điện ngầm người đi lại lác đác.

Cả hai đứng đó chờ mưa tạnh.

Ôn Sơ Nịnh hỏi: “Cậu về nhà muộn vậy không sao chứ?”

“Mẹ tôi tháng này làm ca đêm.”



“Ồ.”

“Hay cậu gọi điện cho cậu của cậu báo một tiếng?”

“Cũng được.”

Ôn Sơ Nịnh gọi cho Chu Tuấn Dương.

Gọi thì gọi, trong lòng lại mong là cậu cô đừng tới.

Quả nhiên, Chu Tuấn Dương một lúc sau mới bắt máy, trong điện thoại còn nghe rõ tiếng nước chảy ào ào.

“Vẫn chưa về à? Trời mưa rồi, mang ô không?”

“Không ạ.”

Ánh mắt cô lén liếc sang bên cạnh, Trần Nhất Lan đứng cách cô không xa, ánh đèn đường chiếu sáng gương mặt anh, đường nét rõ ràng, hàng mi dài cụp xuống.

“Cậu vừa tắm xong, cháu đang ở đâu? cậu đến đón?”

“Ờm… chắc mưa sắp tạnh rồi…”

“……”

Câu trả lời không ăn nhập, Chu Tuấn Dương ngừng một giây mới phản ứng lại được, ông không nói gì, chỉ bảo: “Được, vậy cháu tranh thủ về sớm. Nếu một tiếng nữa mưa vẫn chưa tạnh thì gọi cho cậu, cậu đến đón.”

“Ngày mai cậu không đi làm à?”

Ôn Sơ Nịnh do dự, “Cậu à, hay là cậu nghỉ ngơi sớm đi.”

“Không được, cậu phải đợi cháu về đã. Sáng mai cậu không ra cửa hàng.”

“Vâng ạ.”

Ôn Sơ Nịnh cúp máy, Trần Nhất Lan cũng không hỏi gì.

Mưa đêm mùa hè làm không khí mát lạnh và ẩm ướt, chờ mãi mà mưa chẳng tạnh, nước ngoài trạm tàu điện ngầm còn dâng lên, gần như ngập hết một bậc thềm.

Càng đợi mưa càng lớn.

Điểm đón taxi gần nhất ở bên kia đường.

Trần Nhất Lan nhìn đồng hồ, có vẻ cũng không còn kiên nhẫn chờ nữa, anh quay lại, ở cửa vào trạm tàu điện ngầm có hai máy bán hàng tự động, bên trong còn một chiếc ô cuối cùng, nghiêng ngả treo ở đó.