Huấn luyện viên thổi còi, hét lên: “Chạy xong rồi đừng ngồi xuống, đi thêm hai vòng nữa!”
“Huấn luyện viên, chúng tôi đã chạy năm nghìn rồi…”
"Tiếp tục!"
Mấy chàng trai trẻ trông rệu rã kia lại gắng gượng đứng dậy, khởi động lại rồi tiếp tục chạy dọc theo đường chạy.
Ôn Sơ Ninh thu lại ánh nhìn.
"Đó là đội chạy bền."
"Vất vả quá."
"Ừ."
Vất vả vốn là chuyện thường tình.
"Cậu… cậu cũng nhớ nghỉ ngơi đấy."
Trần Nhất Lan ngước mắt liếc cô một cái, ánh mắt hai người chạm nhau, dưới ánh nắng rực rỡ, ý cười trong mắt anh không hề che giấu:
"Sao nào, tiên nữ Ôn của chúng ta thấy xót rồi à?"
Chẳng có chút đứng đắn nào cả, phóng khoáng mà cuốn hút.
Ôn Sơ Ninh quay mặt đi, tránh ánh nhìn của anh.
Điện thoại của Trần Nhất Lan reo lên, anh lấy ra, là cuộc gọi từ Tôn Gia Diêu.
Anh nghe máy, giọng Tôn Gia Diêu hơi trầm xuống, cậu ấy đang ở bể bơi huấn luyện.
Trần Nhất Lan rẽ một hướng, dẫn Ôn Sơ Ninh đi cùng.
Khu huấn luyện bơi có ba tầng, tầng một là hồ bơi, tầng hai là khu huấn luyện thể lực, tầng ba là khu nghỉ ngơi.
Bể bơi lớn chia thành tám làn, mỗi làn đều có vận động viên đang tập bơi, lặp đi lặp lại.
Tôn Gia Diêu ngồi một bên, trông có vẻ thất vọng.
Không ngờ Ôn Sơ Ninh cũng đến, cậu ấy chào một tiếng, Ôn Sơ Ninh ngoan ngoãn đứng sau lưng Trần Nhất Lan.
"Bị mắng à?" Trần Nhất Lan hỏi.
"Không."
Tôn Gia Diêu nghiến răng nhìn về phía sau: "Huấn luyện viên Cảnh nói, trong tám người chúng ta được đào tạo tạm thời, chỉ có bốn người có thể vào đội chính thức."
"……"
"Chỉ cần cuối năm An Đông giữ được mốc 4 phút 11, thì cậu ta chắc suất."
"……"
"An Đông."
Ai đó gọi một tiếng.
"Gọi tôi làm gì?"
Ôn Sơ Ninh nhìn theo, ở làn số 1 phía xa, có một bóng người vừa trồi lên khỏi mặt nước.
Người ấy bơi lại gần, động tác linh hoạt lên bờ, da trắng đến mức không tưởng, cao, chắc phải hơn hai mét.
Thân hình vận động viên bơi lội vốn đã đẹp, An Đông thì càng xuất sắc hơn.
Ôn Sơ Ninh không biết phải hình dung thế nào – mỗi nhà vô địch được định sẵn dường như đều có một loại khí chất mạnh mẽ, An Đông chính là như vậy.
Anh ta trắng đến mức kỳ lạ, hơi thở còn dồn dập.
Trong đầu Ôn Sơ Ninh hiện lên mấy từ mà Tôn Gia Diêu từng nói: "chó trắng nhỏ", "người mới của đội".
"Ừ, 4 phút 11 đúng không?"
"Phải, chắc tôi đội sổ rồi, tôi còn chậm hơn cậu hai giây." Tôn Gia Diêu cười gượng.
"Đừng nghĩ nữa, đi ăn cơm thôi."
"Tôi…"
Còn chưa nói xong, cửa bên cạnh họ đã mở ra.
Dì Tôn cùng một người đàn ông thấp lùn bước ra từ bên trong, vẻ mặt dì đầy lo lắng:
"Huấn luyện viên Cảnh, ông xem Gia Diêu thế này thì làm sao? Nó bơi bao nhiêu năm rồi, cũng là do ông một tay đào tạo mà…"
"Để tôi nghĩ cách giúp nó cải thiện thêm, nó cứ chậm hơn hai giây, đúng lúc có hai tháng nghỉ, tranh thủ tìm biện pháp. Tổng huấn luyện viên bên trên, tôi cũng sẽ cố xin trì hoãn thêm."
Cảnh Ái Quốc cầm vài tờ biểu mẫu trên tay.
"Vâng, được, cảm ơn huấn luyện viên."
"Không có gì, là trách nhiệm của tôi mà."
Nói đến đây là dừng, dường như dì Tôn vừa khóc xong, khi thấy ba người họ thì cố gắng nặn ra một nụ cười chào hỏi.
Cảnh Ái Quốc liếc qua họ một cái, chắc còn việc khác, liền đi về phía bên kia hồ bơi.
"Các cậu đến đây có việc gì không?" Tôn Gia Diêu hỏi nhỏ:
"Mẹ tôi chắc sắp mắng tôi, tôi không đi cùng hai người được."
"Không có gì, đưa Ôn Sơ Ninh đi dạo một vòng."
"Vậy được rồi."
"Đừng suy nghĩ tiêu cực."
Trước khi Tôn Gia Diêu rời đi, Trần Nhất Lan nói nhỏ.
"Tiêu cực gì, bơi từng đó năm rồi mà."
"Ừ."
Tôn Gia Diêu vẫn như cũ, chẳng để lộ nỗi buồn, vài giây u sầu lúc nãy nhanh chóng bị che giấu.
Cậu ấy vẫy tay với Ôn Sơ Ninh: "Chờ tôi về mời cậu ăn cơm nhé Tiểu Ninh."
"Được."
Ôn Sơ Ninh cũng chào cậu ấy.
Trong hồ bơi chỉ còn tiếng nước bắn tung tóe, cùng vài tiếng huấn luyện viên quát tháo.
Ôn Sơ Ninh đi cùng Trần Nhất Lan ra ngoài, cô không nói gì, luôn cảm thấy nên nói lời an ủi hay động viên gì đó, nhưng lời đến cổ họng lại không biết nên mở miệng thế nào.
Thể thao cạnh tranh thực sự rất tàn khốc, thậm chí còn tàn khốc hơn cả kỳ thi đại học.
Một câu "bơi bao nhiêu năm rồi" đằng sau là biết bao mồ hôi và nỗ lực, là những buổi huấn luyện gian khổ, mà bọn họ chỉ cần ngồi trong lớp học, không gió táp, không nắng thiêu.
Cô nhớ tới cảnh những vận động viên ngã ngồi xuống sân lúc nãy.
Nhớ đến tiếng huấn luyện viên quát lớn.
"Bốn giây, khó lắm à?"
Ôn Sơ Ninh khẽ hỏi.
"Đừng lo lắng, lo nhiều chóng già."
Anh trả lời nhẹ bẫng, như đang đùa, nhưng Ôn Sơ Ninh chẳng cười nổi.
Cô biết trong lòng, bốn giây… rất khó.
Trần Nhất Lan dẫn cô đi dạo một vòng quanh Hoài Xuyên, trên mạng có nói một quán mì cua nổi tiếng nằm gần khu thương mại cạnh các trường đại học.