Chương 28

“Hả?”

“Ôn Sơ Nịnh, đừng tưởng mẹ cháu không có ở đây là có thể tự do buông thả, đến bữa thì phải ăn, thiếu tiền thì nói với cậu.”

Chu Tuấn Dương bắt chước giọng điệu khoa trương của Chu Mộng, còn cười nói thêm: “Ở chỗ ba cháu ăn không ngon thì nói với cậu, cậu tuy không biết nấu cơm, nhưng cậu biết đặt đồ ăn mà!”

“Biết rồi! Chấu ngủ đây!”

Tâm trạng u ám bỗng chốc tan biến.

Chu Mộng tuy bận rộn công việc, nhưng vẫn là mẹ cô.

Chu Tuấn Dương bật cười, tiện tay tắt đèn giúp cô.

Ôn Sơ Nịnh lại với lấy điện thoại, vuốt tóc, định nhắn một tin. Nếu nói “cảm ơn” thì có vẻ khách sáo…

[Trần Nhất Lan, chúc ngủ ngon!]

Cuối cùng cô lại thêm một câu: [Trần Nhất Lan yyds!]

Cô đặt điện thoại xuống, nằm trên giường, nhưng vẫn chưa thấy buồn ngủ, ôm lấy chú chim cánh cụt nhỏ bên cạnh.

Tin nhắn chỉ có vài chữ ngắn gọn.

Anh sẽ không thể nghe thấy, những lời chen chúc trong lòng cô.

Cũng sẽ không nhìn thấy, thứ tình cảm non nớt sâu trong ánh mắt cô.

Ngày 30 tháng 8 rơi đúng vào thứ Bảy, buổi sáng hôm đó Ôn Sơ Nịnh ra ngoài học buổi học cuối cùng của lớp taekwondo.

Diệp Hạo Đông giơ tấm đệm xốp lên, khẽ hỏi cô: "Cậu chọn ban xã hội rồi hả?"

"Ừm."

Trong lòng Ôn Sơ Nịnh đang nghĩ chuyện khác, trả lời một cách lơ đãng.

Diệp Hạo Đông lải nhải một tràng, cô nghe cũng không rõ lắm.

Đại khái là chuyện năm lớp 11 chia ban tự nhiên – xã hội, nếu chọn xã hội thì toán với tiếng Anh sẽ là hai môn khó nhằn.

Cô sao mà không biết chứ.

Tan học xong, Ôn Sơ Nịnh về nhà, dọc đường cứ mải nghĩ ngợi, hoàn toàn không thấy Trần Nhất Lan vừa đi tập thể dục buổi sáng về.

Trần Nhất Lan thấy cô thần sắc lơ đãng, đến trưa cuối cùng cũng không nhịn được mà sang gõ cửa nhà cô.

Trông cứ như mất hồn mất vía, chẳng lẽ bị đả kích gì đó trước khi nhập học?

Lúc Trần Nhất Lan đến gõ cửa, đúng lúc Chu Tuấn Dương chuẩn bị đi làm.

Vừa mở cửa ra, Chu Tuấn Dương liếc mắt nhướng mày.

Trần Nhất Lan vẫn giữ vẻ mặt bình thường, mở miệng chào: "Cháu chào cậu ạ."

Thật ra thì, cao một mét chín ba, đúng là gây áp lực thật.

Chu Tuấn Dương giơ tay vỗ nhẹ vai Trần Nhất Lan: "Cậu đi làm đây."

…Thật cao quá chừng.

Ôn Sơ Nịnh đang ngồi trong phòng.

Trên tường dán một tờ kế hoạch học tập.

Cô đã ngồi nhìn chằm chằm tờ giấy ấy suốt cả buổi trời.

Nhờ lời của Ôn Thiệu Huy, cô biết mình được phân vào lớp 6 – lớp trọng điểm của ban xã hội.

Đối với cô, điều quan trọng không phải là lớp trọng điểm, mà là ngôi trường đại học cô muốn thi đậu.

Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên — cũng là một trường ngoại ngữ danh tiếng trong nước, điểm chuẩn rất cao, là mục tiêu mà Ôn Sơ Nịnh sẽ cố gắng theo đuổi trong hai năm tới.

Nhưng nhìn vào thành tích hiện tại của mình, cô chỉ thấy nó xa vời quá.

Trường này mỗi năm chỉ tuyển rất ít học sinh ở tỉnh S, nhìn điểm chuẩn mỗi năm, cô ít nhất phải lọt vào top 3 trong lớp hoặc top 100 toàn thành phố mới có hy vọng.

Xa quá xa…

Chỉ cần nghĩ đến điểm toán của mình là lòng cô lại đau từng cơn — cô lệch môn, học lệch sang tiếng Anh.

Năm nay kỳ thi đại học chưa cải cách, mỗi môn Toán – Văn – Anh đều 150 điểm, tổ hợp Văn sử địa là 300 điểm, điểm chuẩn ban xã hội của Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên hằng năm đều trên 600 điểm, dù vậy điểm trúng tuyển thấp nhất hằng năm cũng luôn cao hơn điểm chuẩn mấy chục điểm.

Mà toán của Ôn Sơ Nịnh thì tệ hại không tả.

"Đại học Ngoại ngữ Hoài Xuyên."

Đang ngồi rầu rĩ nhìn chằm chằm tờ kế hoạch thì nghe thấy sau lưng có một giọng nói êm tai đọc tên trường lên, Ôn Sơ Nịnh quay đầu lại, vì chênh lệch chiều cao, thứ cô thấy đầu tiên là một đoạn cổ với đường nét thanh thoát, chiếc áo thun đen đơn giản, thấp thoáng lộ ra xương quai xanh, nước da trắng nổi bật hẳn trên màu áo tối.

Trần Nhất Lan cúi người đứng sau lưng cô, nhìn vào tờ kế hoạch dán trên tường, lười nhác hỏi một câu: "Muốn thi vào đại học ở Hoài Xuyên à?"

"…Ừ."

Có thi đậu nổi không thì vẫn chưa chắc nữa.

Nghĩ tới đó, Ôn Sơ Nịnh bỗng thấy ỉu xìu, quay sang hỏi anh: "Sao cậu lại sang đây?"

"Sáng nay thấy cậu chạy bộ mà hồn vía để đâu đâu, còn tưởng bị ai đả kích rồi chứ."

Trần Nhất Lan cúi người tiện tay cầm một con búp bê trên bàn cô bóp bóp, "đây chẳng phải là đang quan tâm cậu à."

[Đây chẳng phải là đang quan tâm cậu à.]

Ngữ khí nói ra rất tự nhiên, thoải mái.

"Đi nào, dẫn cậu đi ăn."

Trần Nhất Lan đặt tay lên đầu cô xoa nhẹ một cái.

"Sao cậu cứ rủ tôi đi ăn mãi thế."

"Xem phim cũng được mà."

"Cậu đúng là tầm thường."

Ôn Sơ Nịnh đứng dậy khỏi ghế, đẩy anh ra ngoài.

Trần Nhất Lan giơ tay đầu hàng, để mặc cô đẩy ra, "Vậy cậu nghĩ ra cái gì không tầm thường đi, tppo dẫn cậu đi."

Ôn Sơ Nịnh cũng chẳng biết muốn đi đâu, chỉ cảm thấy kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, cuộc sống học sinh bận rộn sắp bắt đầu.