Mùi thơm của đồ ăn lan tỏa, tối nay ăn không đủ no, bụng quả nhiên reo lên.
Dân thể thao ăn uống đúng là không câu nệ, gọi hẳn ba xửng.
Ôn Sơ Nịnh cắm đầu ăn.
Trần Nhất Lan rút một tờ giấy đưa cho cô, nhưng cô không thấy.
Giây tiếp theo, tờ giấy mềm mại đặt lên trán cô, Ôn Sơ Nịnh đang gắp bánh bao, ngẩng đầu lên thì thấy Trần Nhất Lan dùng một tay cầm giấy lau nhẹ lớp mồ hôi mỏng trên trán cô.
Gió thổi mang theo hương chanh thanh mát dịu dàng.
Trần Nhất Lan vẫn mặc áo thun trắng rộng rãi, quần short đen và giày thể thao, gương mặt góc cạnh rõ nét vẫn còn chút mồ hôi.
Ôn Sơ Nịnh cắn bánh bao, có một khoảnh khắc, sống mũi cay cay.
Sau bữa ăn, hai người đi dọc bờ sông, định đi một vòng tiêu thực rồi quay về.
Con đường đi dọc bờ sông, bên trái là Trần Nhất Lan và hàng cây xanh, bên phải là dòng sông long lanh ánh nước, được rào chắn bởi lan can.
“Cậu dẫn tôi đi đường ít người làm gì?”
Gió đêm mát rượi thổi qua, Ôn Sơ Nịnh sờ sờ cánh tay mình.
“Sợ cậu khóc bị người ngoài nhìn thấy, mất mặt.”
“……”
Không nói thì thôi, vừa nói xong Ôn Sơ Nịnh lập tức tìm một chiếc ghế gỗ bên cạnh ngồi xuống.
Trần Nhất Lan bật cười, rồi ngồi xuống bên cạnh cô.
Quay mặt ra sông, có thể nhìn thấy cảnh đêm lộng lẫy phía bên kia bờ.
Trên sông có một chiếc thuyền ngắm cảnh, thấp thoáng nghe được tiếng hò reo phấn khích của du khách trên thuyền.
Khắp nơi đều náo nhiệt, chỉ riêng cô lẻ loi một mình.
Chỉ là bây giờ, bên cạnh đã có Trần Nhất Lan.
“Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi.”
“Tôi đâu còn là con nít nữa…”
Ôn Sơ Nịnh cầm ly sữa gừng, ánh mắt mơ màng nhìn về phía mép nước gần đó.
Mặt nước lăn tăn gợn sóng, bóng đèn đường rọi xuống một vệt sáng.
Bóng của hai người họ in trên mặt nước, mờ nhạt, gió vừa thổi qua, hai cái bóng tựa vào nhau, rồi lại chao đảo tách ra.
“Sao lại không phải con nít?”
Trần Nhất Lan chống hai tay lên ghế, quay đầu nhìn cô, gương mặt khôi ngô nở nụ cười nhẹ, đôi mắt đen ánh lên tia sáng, cố ý dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Hồi nhỏ chẳng phải ngày nào cậu cũng chạy theo sau gọi ‘anh Nhất Lan’ đó sao?”
“……”
“Gọi lại lần nữa tôi nghe thử.”
“…Trần Nhất Lan!”
Bất chợt nhớ đến chuyện xưa, mặt Ôn Sơ Nịnh hơi đỏ lên.
Trần Nhất Lan cuối cùng cũng nghiêm chỉnh lại, cười cô mấy tiếng, đưa tay lên xoa đầu cô.
“Muốn khóc thì cứ khóc đi, có gì to tát đâu. Nếu tôi không ở cạnh cậu thì vẫn còn cái điện thoại mà.”
“Tôi thấy lạ nè.” Ôn Sơ Nịnh nói.
“Cậu ở trong đội có khóc không?”
“Không khóc.”
Trần Nhất Lan cúi người nhặt một viên đá nhỏ ném ra xa, mặt nước vang lên tiếng “tõm” rồi gợn sóng lăn tăn.
“Bọn tôi hầu như lúc nào cũng phải huấn luyện, đổ mồ hôi rồi thì chẳng còn cảm xúc gì nữa.”
Bao nhiêu năm nay vẫn canh cánh trong lòng, là đi thi đấu rồi mang quà về cho cô.
Ôn Sơ Nịnh quay sang nhìn anh, Trần Nhất Lan vẻ mặt yên tĩnh, không có cảm xúc gì quá lớn.
Không hiểu sao lại nhớ đến mấy lần tình cờ nghe được những lời của Uông Như, rõ ràng anh cũng có rất nhiều điều không vui, vậy mà trước mặt cô, chưa từng bộc lộ ra.
Anh là con trai, vốn chẳng giỏi ăn nói.
Nhưng lại ngồi bên cô như thế, cô muốn nói thì anh nghe, cô không nói thì anh im lặng ngồi cạnh.
“Tôi không khóc, tôi đâu còn là con nít.”
“Yên tâm đi, chúng ta quen nhau hơn mười năm rồi, hồi cậu ba tuổi đòi người dỗ, tôi còn nhớ mà.”
Trần Nhất Lan lại ném một viên đá, cười nói với cô.
“Đúng không, cô tiên Ôn?”
“……”
Ôn Sơ Nịnh cắn ống hút ly sữa gừng, hút một ngụm, không đề phòng bị sặc, vị cay của gừng lan khắp cổ họng, cô ho khẽ vài tiếng, Trần Nhất Lan vội đưa tay vỗ nhẹ lưng cô.
Hai người cùng nhau về nhà, Ôn Sơ Nịnh mấy lần nhìn lén anh khi băng qua đường.
Trần Nhất Lan vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt như trước, hai tay đút túi quần, dáng đi chậm rãi, chỉ khi phát hiện ánh mắt của cô mới khẽ cười một cái.
Vẫn là tạm biệt nhau ở tầng bốn.
Ôn Sơ Nịnh chào anh tạm biệt, chúc ngủ ngon.
Trần Nhất Lan cười, giơ tay xoa đầu cô một cái.
“Về ngủ sớm đi, còn nữa… đừng biến cái điện thoại thành đồ trang trí.”
“Ừ.”
Trần Nhất Lan lấy chìa khóa mở cửa.
Ôn Sơ Nịnh cũng lên tầng, về nhà.
Trước khi lấy chìa khóa, cô cúi đầu nhìn xuống, thấy Trần Nhất Lan đã nhanh chóng bước vào phòng.
Nói ngủ ngon rồi, nỗi nhớ hôm nay đến mười hai giờ là kết thúc.
Nỗi nhớ mới, ngày mai sẽ lại bắt đầu.
Ngày hôm đó là bờ sông ẩm ướt, là ly sữa gừng ấm nóng và là Trần Nhất Lan đã vỗ nhẹ lưng cô.
[Đừng biến điện thoại thành đồ trang trí.]
Ôn Sơ Nịnh bật cười, rửa mặt xong rồi nằm xuống giường.
Cửa phòng vang lên tiếng gõ.
“Mời vào.”
Chu Tuấn Dương thò đầu vào.
“Mẹ cháu tưởng cháu ngủ rồi, vừa gọi điện cho cậu, dặn cậu nhắc cháu —”