Quyển 2 - Chương 49

"Leng keng..."

"Xin lỗi, cho hỏi bác sĩ Lạc có nhà không?"

Giọng nói từ cửa cắt ngang cuộc trò chuyện "ấm áp" giữa chủ và chó. Lạc Tái vội vàng đứng dậy đi ra ngoài tiếp khách.

Or nhìn chằm chằm vào lọ dung dịch tẩy rửa trong tay, đôi mắt nheo lại lóe lên tia hung ác, rõ ràng là khó chịu vì bị làm phiền.

Có lẽ cậu ấy đang cân nhắc xem có nên thêm chút "gia vị" vào lọ rồi cho kẻ không biết điều ngoài kia một phen "kí©h thí©ɧ" hay không.

"Chào mừng...?!"

Gặp người quen lẽ ra phải vui mừng, nhưng nếu người quen đó là một vị anh hùng Hy Lạp cổ đại lúc nào cũng thích khoe cơ bắp cuồn cuộn thì Lạc Tái chẳng thể nào vui nổi.

Làn da rám nắng khỏe mạnh dưới ánh mặt trời và gió biển, cơ bắp đen bóng cùng mái tóc vàng ngắn, người đàn ông oai phong đội vương miện chạm trổ hình chim ưng, một mảnh vải lanh lớn quấn hờ hững vài vòng quanh người, cố định trên vai.

Chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ làm tung bay lớp vải, để lộ thân hình cân đối như tượng tạc cùng cặp đùi dài rắn chắc ẩn hiện...

Lạc Tái đau khổ nghĩ, hình như người Hy Lạp cổ đại không mặc qυầи ɭóŧ. Đừng làm người ta mọc mụn lẹo ở mắt chứ, điện hạ!

"Thật ngại quá, lại phải làm phiền cậu rồi, bác sĩ Lạc."

Lạc Tái bình tĩnh: "Không sao, xin hỏi có việc gì cần giúp không, điện hạ Theseus?"

"Chuyện là thế này, đội tàu của chúng tôi đi qua bờ biển phía nam, tình cờ gặp một trang trại ở vùng nông thôn đó đang bùng phát dịch lở mồm long móng."

Lạc Tái gật đầu, anh luôn chú ý đến tin tức thời sự liên quan đến động vật.

Theo báo cáo, 8 con lợn bị nhiễm lở mồm long móng đã được phát hiện tại một trang trại ở quận Đảo Trắng, bờ biển phía nam.

Vì lở mồm long móng là một bệnh truyền nhiễm có tính lây lan cao, chủ yếu ảnh hưởng đến động vật móng guốc chẵn, nên tất cả lợn trong trang trại đã bị tiêu hủy, và khu vực bán kính 8km xung quanh trở thành vùng cách ly.

Nhưng điều này liên quan gì đến hoàng tử của Athens chứ?

"Chẳng lẽ thủy thủ của điện hạ đã vô tình ăn phải thịt nhiễm bệnh sao?"

"Không phải."

"Vậy thì..."

"Là Mimi."

"Hả?"

Vẻ mặt u sầu không hợp với vị hoàng tử anh hùng vĩ đại này, nhưng khi thể hiện trên khuôn mặt cương nghị ấy, lại mang đến vẻ sâu sắc của một triết gia: "Tôi lo lắng cho sức khỏe của Mimi."

À, đúng rồi, vị vương tử Minotaur nhút nhát đó...

"Vì vậy, tôi mang em ấy đến đây để tiêm phòng."

Liệu quái vật đầu bò Minotaur có mắc bệnh lở mồm long móng như bò bình thường hay không là một câu hỏi lớn của nhân loại, nhưng không thể phủ nhận rằng, so với cừu và lạc đà, bò thực sự là loài động vật móng guốc chẵn dễ bị nhiễm virus lở mồm long móng nhất.

Cẩn tắc vô áy náy, tỷ lệ tử vong do lở mồm long móng ác tính rất cao, vẫn nên cẩn thận thì hơn.

"Đương nhiên là được."

Hoàng tử Theseus lập tức lộ vẻ vui mừng: "Cảm ơn! Cảm ơn cậu rất nhiều!"

Đối mặt với lòng biết ơn của hoàng tử xứ Athens, với tư cách là một thường dân, lẽ ra bác sĩ nên thành thật trả lời "Đây là vinh hạnh của tôi."

Tuy nhiên, thay vì lấy lòng hoàng tử, Lạc Tái lại tập trung suy nghĩ xem nên tiêm bao nhiêu liều vắc-xin cho "bệnh nhân", bởi vì đó không phải là một con bò bình thường.

Sau khi Lạc Tái chuẩn bị xong thuốc tiêm, anh lại không thấy "bệnh nhân" – vị vương tử Minotaur sống trong mê cung đâu.

"Vậy xin hỏi, vương tử Minotaur đâu rồi?"

Theseus cười gượng gạo: "Mimi đang hơi dỗi một chút... em ấy sợ tiêm."

Sợ tiêm cũng không có gì lạ, không sợ đau mới là lạ. Nhưng Lạc Tái tưởng tượng ra cảnh con bò mộng to lớn đang giận dỗi, sợ hãi vặn vẹo, quay cái mông bò về phía mình... Ư... hơi rợn người!

Nhưng khi anh theo Theseus ra sân, anh phát hiện hoàn toàn không phải như vậy!!

Hơn 10 binh lính Athens cường tráng, mỗi người cầm một sợi dây thừng to, đầu kia buộc vào con Minotaur khổng lồ lực lưỡng. Cơ bắp của họ căng cứng, dường như đang cố gắng hết sức để khống chế con quái vật lông trắng.