Quyển 2 - Chương 48

Ở vài nơi khác, khi quá đông khách, bác sĩ thú y bận khám bệnh, sau khi khám xong một con vật mà không rửa tay đã khám cho con vật tiếp theo, rất dễ khiến thú cưng vốn khỏe mạnh bị nhiễm vi khuẩn hoặc virus.

Lạc Tái luôn rất coi trọng những chi tiết tưởng chừng như không quan trọng này.

Khi làm việc ở bệnh viện thú y trước đây, việc rửa tay sau khi khám, rửa bàn khám, khử trùng nhiệt kế công cộng, đôi khi ngay cả y tá cũng lười biếng, nhưng anh luôn làm rất cẩn thận, vì vậy anh luôn bị đồng nghiệp trong bệnh viện coi là một người đàn ông cầu kỳ, mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Nhưng cũng giống như một số người dọn dẹp vệ sinh, ban đầu chỉ định dọn dẹp bàn sách bừa bộn, lau bàn, nhưng lau xong lại thấy tủ cũng nên dọn dẹp, thế là lại lấy hết sách trong tủ ra sắp xếp lại, sau khi làm xong lại nghĩ đã làm rồi thì lau luôn sàn nhà vậy, lau xong sàn nhà lại dọn dẹp luôn cả căn phòng...

Ban đầu chỉ cần lau bàn khám là đủ, nhưng với suy nghĩ đã làm thì làm cho trót, anh dọn từ mặt bàn xuống gầm bàn, từ gầm bàn xuống sàn nhà.

Khi thanh niên bước vào định hỏi anh vài điều về phòng khám thì thấy vị bác sĩ thú y trẻ mảnh khảnh đang cúi người, khoe ra cái mông cong vểnh và có vẻ rất đàn hồi, cẩn thận khử trùng sàn nhà.

"Bác sĩ... cần giúp không?" Nửa câu sau gần như được nói sát bên tai Lạc Tái.

Đối với những chú chó to lớn thích nhào tới làm nũng, với chủ nhân của chúng, đó tuyệt đối là một sự tra tấn đau khổ nhưng cũng đầy ngọt ngào.

Giống chó Dobermann nặng 40, 50kg như Orthrus thì còn có thể chịu đựng được, nhưng với giống chó chăn cừu Caucasian (gốc Nga) nặng đến 90kg thì chắc chắn sẽ chủ nhân sẽ bị đè "bẹp dí" vô cùng thảm.

Nhưng may mắn là Or rất cẩn thận, không dồn hết trọng lượng lên người anh, mà chỉ nửa tựa nửa áp vào lưng anh, dường như rất tò mò về việc anh đang làm.

Những chú chó ngoan ngoãn và sẵn sàng giúp chủ làm việc thật đáng yêu, nhưng Lạc Tái vẫn từ chối cậu: "Không cần đâu, tôi đang khử trùng, mùi khá nồng, cậu đừng lại gần."

Chàng trai cười toe toét, cố ý hít hà, ngửi mùi: "Ừm, bác sĩ dùng dung dịch axit peracetic (CH3CO3H) để khử trùng à?"

"Ể? Cậu biết à?"

Or cọ cọ vào vai Lạc Tái: "Tôi là cún cưng của bác sĩ thú y mà!"

"..."

Ai quy định thú cưng của nhà bác sĩ thú y phải biết máy cái này thế?

Thú cưng của các bác sĩ thú y trên toàn thế giới sẽ không bao giờ lật xem tạp chí chuyên ngành thú y của chủ, và còn thuộc lòng nội dung về quy định quản lý khử trùng cơ sở bệnh viện động vật tổng hợp khi rảnh rỗi đâu?!

Bình tĩnh lấy chai thuốc khử trùng từ tay Lạc Tái, Or nói: "Axit peracetic có tác dụng kích ứng ăn mòn đối với mắt và da, hít phải quá nhiều có thể gây viêm họng, viêm phế quản, sau này việc khử trùng cứ để tôi làm nhé, được không bác sĩ?"

"Làm sao được? Đây là chất khử trùng ăn mòn mạnh, rất nguy hiểm!"

Or giấu chai thuốc khử trùng ra sau lưng, không cho anh lấy lại, rồi nghiêng đầu, cười toe toét: "Bác sĩ, đừng lo, mức độ ăn mòn này chẳng là gì cả... Nếu là nước bọt của tôi, chắc chắn có thể làm tan chảy cả vàng đấy!"

"..."

Đây là chuyện đáng để khoe sao?

Dung dịch làm tan chảy vàng là hỗn hợp được pha chế từ axit clohydric (HCL) đậm đặc và (HNO3) đậm đặc theo tỷ lệ thể tích 3:1 chứ...

Thú cưng của bác sĩ thú y gần đây đều trâu bò vậy à?!