Lạc Tái nhẹ nhàng nắm gáy chú cún giống Shar-Pei (chó Sa Bì – Trung Quốc) đen mới chỉ khoảng mười ngày tuổi, nhanh nhẹn tiêm cho nó một mũi. Động tác của anh rất thuần thục.
Khi chú cún đang rên ư ử với chủ vì khó chịu khi bị bác sĩ thú y lạ mặt kiểm tra, ngón cái và ngón trỏ tay trái của anh đã kẹp lấy phần da ở vùng cơ deltoid hình tam giác trên vai chi trước của nó, rồi tiêm vào nếp nhăn theo chiều từ dưới lên trên.
Chủ của nó - một bé gái, mắt rưng rưng nhìn chú cún Shar-Pei, nắm chặt tay bố như thể chính mình bị tiêm vậy: "Tại sao, tại sao lại phải tiêm cho Nini vậy ạ? Nó luôn ngoan ngoãn ở nhà, có bị ốm đâu..."
Bỏ qua việc chú cún tên " Nini " thực ra là cún đực, Lạc Tái hoàn toàn hiểu được sự lo lắng của người chủ dành cho cún cưng của mình, cũng không hề khó chịu vì sự chất vấn của khách hàng.
Sau khi tiêm xong, rút kim ra và sát trùng bằng bông tẩm cồn i-ốt, anh bế chú cún từ bàn khám xuống, đưa vào tay bé gái.
Anh ngồi xổm xuống để cho tầm mắt của mình bằng với tầm mắt cô bé, và nói một cách nghiêm túc: "Không phải cún con không ra ngoài thì sẽ không bị bệnh. Cún con mới về nhà thực ra sức đề kháng còn khá yếu, nó có thể bị lây một số loại virus từ mẹ mình.”
Anh tiếp tục giải thích: “Vừa rồi chú tiêm cho Nini huyết thanh tăng cường sức đề kháng. Trong vòng bảy ngày cháu không được đưa nó ra ngoài, tạm thời không tắm rửa, cả chó và chủ đều cố gắng không tiếp xúc với những chú chó khác bên ngoài nhé.”
“Còn nữa, trong khoảng thời gian này, nếu Nini có bất kỳ triệu chứng khó chịu nào, chẳng hạn như sốt, sổ mũi, ho hoặc tiêu chảy, thì cháu phải đưa nó đến khám ngay lặp tức nhé. Sau đó, khi nó được khoảng 50 ngày tuổi, hãy đưa nó đến đây để tiêm mũi vắc-xin đầu tiên. Cháu nhớ chưa nào?"
Đối với một đứa trẻ mới 5, 6 tuổi thì lời nói của anh hơi khó hiểu, nhưng cô bé có thể cảm nhận được vị bác sĩ thú y đeo kính, mặc áo blouse trắng trước mặt không giống như những người lớn khác coi bé là trẻ con không hiểu chuyện.
Mà ngược lại, anh đang trịnh trọng giao phó trách nhiệm chăm sóc cún con cho bé, nói cho bé biết nên làm gì và tin tưởng bé có thể làm tròn trách nhiệm của một người chủ tốt.
Trách nhiệm nặng nề như chú cún Shar-Pei trong lòng, nhưng lại khiến l*иg ngực cô bé tràn đầy tự tin: "Vâng! Cháu hiểu rồi! Cháu sẽ chăm sóc Nini thật tốt! 50... trừ 10... 40! 40 ngày nữa cháu sẽ đưa nó đến tiêm vắc-xin!"
"Cháu tính toán rất giỏi!" Lạc Tái hài lòng gật đầu, rồi cúi người đứng dậy.
Khi nhìn đến khuôn mặt nhăn nheo của chú cún Shar-Pei, anh không nhịn được mà chọc nhẹ cái mũi ướŧ áŧ của nó: "Tao nghĩ cô chủ nhỏ của mày đã nhớ được những điều quan trọng rồi đấy. Hẹn gặp lại mày sau 40 ngày nữa nhé."
"Cảm ơn bác sĩ!"
"Leng keng -" Cô bé thận trọng ôm thú cưng nhỏ của mình theo bố rời đi. Có lẽ ngay lúc này, đứa trẻ vốn coi chú chó nhỏ như một món đồ chơi đã hiểu được trách nhiệm mà mình cần gánh vác.
Tiễn khách xong, Lạc Tái tiến hành khử trùng bàn khám. Mặc dù số lượng thú cưng đến Phòng khám Thú y Noah khá ít ỏi, nhưng anh vẫn làm theo quy trình khử trùng, chưa từng bỏ sót lần nào.
Trên thực tế, một số phòng khám nhỏ có thể không khử trùng triệt để, một số thú cưng bị bệnh được thả rông chạy lung tung mà cả chủ và bác sĩ đều không thực hiện các biện pháp kiểm soát thích hợp.