Quyển 2 - Chương 46

Cơ thể thẳng tắp như thép của Onnes dường như không chịu nổi cú sốc, run lên dữ dội.

Tuy nhiên, người đàn ông vẫn không chút lưu tình xát muối vào vết thương của hắn: "Ngươi chỉ là công cụ của ả, là đá kê chân! Onnes, ngươi vẫn chưa nhận ra sao?!"

"Đủ rồi!!"

Dù đã cố kìm nén nỗi đau và sự phẫn nộ, Onnes vẫn lớn tiếng với chủ nhân của chim ưng.

"Ngay cả thần thánh cũng không thể điều khiển được tình yêu."

"Ả đàn bà đó thì đáng là gì..." Vẻ mặt người đàn ông lộ rõ sự căm ghét, nhưng khi thấy sắc mặt Onnes hơi tái đi, gã chỉ hừ lạnh một tiếng rồi không tiếp tục câu chuyện nữa.

"Theo trẫm trở về. Trẫm không thể dung thứ cho việc vị tướng dũng mãnh tin cậy của trẫm lại một lần nữa phản bội trẫm vì những thứ tầm thường! Sau này nếu trẫm còn thấy ngươi tiếp xúc với lũ bồ câu, trẫm sẽ phái quân đội đến gϊếŧ sạch chúng!"

Giọng nói đầy uy nghiêm, không cho phép nghi ngờ, khiến người ta hoàn toàn tin rằng nếu Onnes còn rải thêm một nắm hạt ngô, thì tất cả những con bồ câu sẽ bị săn đuổi tàn nhẫn, không chừa một con.

Nói xong, người đàn ông quay người sải bước rời đi. Bên ngoài quảng trường nhỏ không rõ từ bao giờ đã đậu sẵn một chiếc Bentley trắng, hai người hầu đứng cạnh cửa xe cúi đầu chờ đợi. Người đàn ông mang theo chim ưng lên xe, nhưng cửa xe không đóng lại, dường như đang đợi Onnes.

Nhìn cánh cửa xe đang mở, Onnes biết thời gian của mình không còn nhiều, đành quay sang nói với Lạc Tái: "Thật xin lỗi, có vẻ như tôi phải đi rồi. Đức vua của tôi tính tình không được tốt lắm."

Khi chim ưng xuất hiện, Or và Thrus đã nhanh chóng chạy về bảo vệ Lạc Tái. Onnes nhìn con chó Dobermann hung dữ với vẻ tán thưởng: "Anh có một người vệ sĩ thật xuất sắc."

Cún nhà mình được khen cũng như mình được khen, Lạc Tái vô cùng tự hào vỗ nhẹ vào một cái đầu: "Hì hì, đương nhiên rồi! Hì hì..."

Chú chó Dobermann được khen thè lưỡi liếʍ mu bàn tay Lạc Tái như đáp lại, sủa một tiếng rõ to. Tất nhiên, "cái đầu vải bông" còn lại thì vẫn cứng đờ, không hề nhúc nhích.

"Rất vui được trò chuyện với anh, đây quả là một trải nghiệm hiếm có."

Onnes mỉm cười chào tạm biệt.

Mặc dù không hiểu sao luôn cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng đối với sự thân thiện của người đàn ông này, Lạc Tái vẫn lịch sự đáp lại: "Tôi cũng vậy, hy vọng sau này còn có dịp gặp lại!"

"Nhất định."

Hai người bắt tay nhau thân thiện.

Onnes đột nhiên hạ giọng, mỉm cười tinh quái: "Nhân tiện nói luôn, cái đầu biết cử động của thú cưng anh lúc nãy là bên trái, bây giờ lại chuyển sang bên phải rồi."

"?!"

Lạc Tái cúi đầu nhìn, kẻ đang quay mặt đi không chịu nhận lỗi chắc chắn là Thrus rồi!!

Onnes đã rời khỏi quảng trường, chiếc Bentley trắng lao vυ"t đi.

Quảng trường nhỏ lại yên tĩnh trở lại.

"Khụ khụ, quả là một quý ông thú vị. Phải về nhà thôi. Phải nhanh lên, nếu bị phát hiện thì rắc rối to!" Mặc dù Onnes không hề ngạc nhiên trước tình trạng của Thrus và Or, nhưng không có nghĩa là người khác cũng vậy.

Chần chừ một lúc, Lạc Tái vội vàng thu dọn đồ đạc.

Or lắc lắc cái cổ do giả làm đầu nhồi bông nên cứng đờ.

Xung quanh không còn người lạ nên cậu đương nhiên có thể lên tiếng: "Bác sĩ, hay là bọn tôi biến thành người rồi về nhà nhé? Như vậy sẽ không sợ bị người khác nhìn thấy."

"Ồ? Đúng rồi! Cách hay đấy!"

Lạc Tái rất tán thành đề nghị của Or, tuy nhiên...

"Ơ!! Tôi quên mang quần áo cho hai cậu rồi!!!"

"..."

"..."

"..."

Dắt một con chó Dobermann hai đầu, hay dắt một mỹ nam cổ đeo vòng cổ chó, cái nào sẽ gây chú ý hơn?!

Dắt chó hay dắt "chim"...

Đây là một vấn đề.