Đã quyết định chơi một chút ở quảng trường nhỏ, Lạc Tái vội vàng mở ba lô thể thao: "Vậy chơi đĩa bay nhé?" Lạc Tái lấy ra món đồ chơi mà anh đã mong chờ từ lâu để chơi cùng cún cưng.
Tiếc là cún nhà anh chẳng thèm quan tâm.
Thrus khịt mũi, giơ chân trước lên vỗ một cái, khinh thường hất văng chiếc đĩa bay có viền dán giấy lấp lánh.
Or thì đỡ hơn một chút, nhưng trên khuôn mặt lạnh lùng của chú chó Dobermann vẫn hiện lên vẻ mặt khinh thường.
Bị cún cưng hắt hủi, bác sĩ Lạc ủ rũ.
"Thú cưng của anh thật cá tính!" Một giọng nam vang lên bên cạnh, khiến Lạc Tái giật mình.
Anh vội quay đầu lại, thấy một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, tay cầm một túi giấy nhỏ, đang tò mò quan sát Or và Thrus.
Hắn trông không giống người châu Âu, dáng người cao lớn, vạm vỡ, khuôn mặt dài, sống mũi cao thẳng như mỏ diều hâu, làn da rám nắng dưới ánh mặt trời sa mạc có một vẻ bóng loáng, mái tóc đen xoăn, đôi mắt sáng quắc đen như đêm.
Dù mặc trang phục giản dị, nhưng vẫn không giấu được vẻ phong trần, từng trải.
Nguy rồi! Cứ tưởng sáng sớm thế này sẽ không có ai...
"Chào... Chào buổi sáng." Dù sao cũng phải chào hỏi trước đã.
"Chào anh." Đối phương thân thiện đáp lại. "Tôi có thể ngồi xuống đây không?"
"Tất nhiên rồi." Bây giờ bỏ chạy có quá đường đột không nhỉ?
Lạc Tái rất căng thẳng, thân phận của Or và Thrus tuyệt đối không thể bị lộ. Dù sao thì động vật hai đầu đột biến gen là vô cùng quý hiếm! Rắn hai đầu, rùa hai đầu, lợn hai đầu gì đó, đều là những sinh vật sẽ bị cả thế giới vây xem!
"Sao thú cưng của anh lại có hai cái đầu?"
Quả nhiên đến rồi!
Lạc Tái đẩy gọng kính, giống như học sinh không chuẩn bị bài bị giáo viên gọi lên trả bài, trong lòng không chắc chắn nhưng bề ngoài vẫn bình tĩnh: "Khụ khụ..."
Nghĩ mãi không ra nên đành bịa đại, chỉ vào một trong hai cái đầu của chú chó hai đầu: "Thực ra cái đầu này là giả."
"Ồ?" Đối phương cũng tò mò.
"Làm bằng vải, một đạo cụ nhỏ thôi."
Bên kia, Thrus tuy không muốn chút nào, nhưng để bác sĩ không gặp rắc rối, đành phải cứng đờ cổ ngay lập tức, hai tai nhọn bất động, mắt mở to trừng trừng không chớp, khiến mình trông giống như một cái đầu chó Dobermann giả làm bằng vải bông.
"Ra là vậy!" Đối phương gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. "Thật thú vị." Người đàn ông tò mò thậm chí còn đưa tay ra véo tai Thrus. "Làm thủ công thật khéo, giống y như thật."
Vì nó vốn là thật mà...
Tim Lạc Tái như muốn nhảy lên tận cổ họng. Thrus, ngàn vạn lần đừng nổi đóa cắn người ta đấy!
May mắn thay, Or rất thông minh, nhảy sang một bên, tỏ ra vô cùng hứng thú với một cái cây ở đằng xa rồi chạy đi, tránh cho đối phương tiếp tục sờ mó.
Nếu không, chưa kịp nhận ra thật giả, e rằng đã bị Thrus cắn đứt mấy ngón tay rồi.
Đối với việc chú chó không thèm để ý, người đàn ông không hề tức giận, mỉm cười lịch sự tự giới thiệu với Lạc Tái: "Rất hân hạnh, tôi tên là Onnes (truyền thuyết Assyria), rất vui được làm quen với anh!" Rồi thân thiện đưa tay ra.
Không bị phát hiện khiến Lạc Tái thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trong lòng, bắt tay đối phương: "Rất hân hạnh, tôi là Lạc."
Bàn tay của Onnes đầy chai sạn, chỉ một cái bắt tay nhẹ nhàng cũng đủ để Lạc Tái cảm nhận được lực nắm không phải người thường, tin rằng nếu hắn ta không khống chế lực đạo, e rằng một cái bóp cũng có thể nghiền nát xương tay anh.