Chị gái à, nếu cô dắt sáu con chó Pomeranian (Phốc sóc) đi dạo thì chăng ai nói làm gì, nhưng sáu con mà cô đang dắt là chó ngao Ý đấy!!!
Chó ngao giống Cane Corso từng có chiến tích phục vụ trong quân đội La Mã cổ đại, chiến đấu với gấu, sư tử, hổ trong đấu trường.
Mặc dù sau này đã được thuần hóa qua nhiều thế hệ, nhưng dòng máu hiếu chiến vẫn khiến chúng sở hữu sức tấn công cực mạnh mẽ. Đối với chúng, săn bắt lợn rừng là chuyện dễ như trở bàn tay, mấy con ở lò mổ còn giúp thợ mổ giữ chặt gia súc để dễ dàng gϊếŧ mổ.
Không có bộ lông xinh đẹp che phủ, người ta có thể dễ dàng nhìn thấy bộ xương to lớn và cơ bắp săn chắc của chúng. Thêm vào đó là vẻ ngoài hung dữ không mấy thiện cảm, khi há miệng lè lưỡi, những chiếc răng nanh ẩn hiện khiến ai cũng sợ đôi tay nhỏ bé kia không giữ nổi dây xích, lỡ buông tay ra thì ai gặp phải cũng xui xẻo.
Lạc Tái vừa đi vừa xem thông tin, liếc nhìn tên của vị khách: "Cô Scylla (thần thoại Hy Lạp), mời vào."
Sáu con chó ngao được cô Scylla dẫn vào phòng khám, đồng loạt ngồi xuống. Do số lượng nên Lạc Tái không thể để chúng nằm hết lên bàn được, anh đành ngồi xổm xuống kiểm tra từng con một.
Khi nghe bụng, anh phát hiện tiếng nhu động ruột của chúng lớn hơn bình thường, nghe như tiếng sấm, và khi sờ vào thì bụng căng cứng, lưng cong.
Bác sĩ vừa ghi chép tình trạng của từng con vừa hỏi chủ nhân của chúng: "Chúng có bị tiêu chảy không?"
Cô Scylla vội vàng gật đầu: "Vâng, vâng! Bác sĩ đoán đúng rồi!!"
Đoán gì chứ...
Đây là chẩn đoán!!!
Anh đâu phải thầy bói, anh là bác sĩ thú y mà!
Nhưng cũng không cần phải so đo với một người đẹp, Lạc Tái đẩy gọng kính: "Có tình trạng nôn mửa không?"
"Có có! Bác sĩ lại đoán đúng nữa! Tối qua Boone và Caesar mới ăn xong đã nôn sạch.”
"..." Đã bảo là không phải đoán rồi mà!
Lạc Tái xoa trán, tiện thể xoa dịu cả những đường gân xanh nổi lên.
"Chúng bị viêm ruột." Lạc Tái ghi vào bệnh án, "Đây là bệnh thường gặp ở chó, nhiều khi là do chó ăn phải thức ăn bị ôi thiu hoặc nhiễm khuẩn, hoặc nuốt phải bả độc, thuốc kí©h thí©ɧ, và một số dị vật khác, dẫn đến viêm đường tiêu hóa."
"Mấy đứa giấu ta lén ăn vụng có phải không?!"
Ngay cả khi tức giận, người đẹp vẫn toát lên vẻ quyến rũ, mái tóc bồng bềnh bay theo gió.
Sáu con chó hung dữ hoàn toàn mất hết khí thế ban đầu, cúi gằm mặt, rên ư ử đáng thương.
"Sao không đứa nào chịu nghe lời vậy hả! Thấy chưa, giờ thì hay rồi! Ta đã dặn mấy đứa rồi, đồ ăn bây giờ dính toàn là nước hoa, rồi keo vuốt tóc, thậm chí cả silicon công nghiệp nữa! Ăn vào không đau bụng mới lạ!"
Ngòi bút đang viết trơn tru của bác sĩ đột nhiên khựng lại...
Nước hoa? Keo vuốt tóc? Silicon công nghiệp?! Từ bao giờ mà thức ăn cho chó có thêm cả những thứ này nữa vậy?
Cứ cho là chúng ăn thức ăn cho chó loại kém chất lượng đi, nhưng chi phí cho những mấy đồ này hình nhưu còn cao hơn cả phí sản xuất đấy?
Cô Scylla vẫn đang mải dạy dỗ đám chó của mình: "Mấy đứa có thèm nhìn trước khi ăn không vậy? Thấy đồ ăn dính đủ thứ bẩn thỉu mà cũng dám ăn! Boone! Lần trước nhóc bị mắc vòng tay đinh tán vào cổ họng rồi cơ mà, chưa học được bài học nào à?!"
...
Dù nghĩ thế nào đi nữa, thì trong thức ăn cho chó cũng không nên có cả vòng tay đinh tán chứ??
Đây là thức ăn cho chó hiệu gì vậy?