Đêm dần buông xuống, những ngọn đèn màu rực rỡ trong các ô cửa kính của khu phố mua sắm bắt đầu lung linh.
Giữa quảng trường, một cây thông Noel khổng lồ được dựng lên, phủ đầy tuyết trắng. Những dải ruy băng lấp lánh, đồ trang trí đủ màu sắc cùng những ngọn nến lung linh bên dưới khiến người qua đường không khỏi dừng chân ngắm nhìn.
Đa số những người đứng đây là các cặp tình nhân, tay trong tay dưới gốc cây thông Noel trong đêm Giáng sinh, quả là một khung cảnh lãng mạn hiếm có.
Một chàng trai trẻ đeo kính, mặc chiếc áo khoác dạ dáng dài màu xám, cài khuy đôi, cổ ve lật. Áo khoác không cài kín, để lộ lớp áo gile kẻ sọc kiểu Anh bên trong. Quần dài kết hợp với đôi bốt Martin cổ thấp, toát lên vẻ thoải mái, thư thái, trông anh như một sinh viên đại học đang tận hưởng kỳ nghỉ Giáng sinh dài ngày.
So với anh, cây thông Noel quá cao, anh phải ngửa cổ hết cỡ, gần như toàn thân ngả về sau mới có thể nhìn rõ toàn bộ cây thông.
Bên cạnh anh là một chàng trai khác, khoác trên mình chiếc áo dạ dáng dài nút còi. Tuy nhiên, do anh chàng này khá cao, nên dù là áo dáng dài cũng không khiến anh trông lùn đi. Cổ quàng một chiếc khăn choàng màu đỏ sẫm, đôi chân dài thon gọn ẩn hiện trong chiếc quần jean bó sát, được giấu kín trong đôi bốt tuyết cổ trung, cực kỳ thời trang.
Chứng kiến hành động ngốc nghếch của bạn mình, chàng trai cao hơn không hề chế nhạo mà mỉm cười bước đến phía sau, dùng l*иg ngực rắn chắc đỡ lấy thân hình dường như sắp ngã ra sau của người kia, dịu dàng nói: "Bác sĩ, cẩn thận kẻo ngã đấy."
"Hử? Or?" Lạc Tái quay đầu lại. Tuy khuôn mặt không hề thay đổi, nhưng ánh mắt ngạo nghễ kia đã trở nên dịu dàng hơn rất nhiều, sự ấm áp như ánh mặt trời mùa đông khiến người ta không khỏi tin tưởng và muốn gần gũi.
"Thrus đâu rồi?"
Dù vẻ mặt không mấy vui vẻ nhưng Thrus vẫn giúp anh xách hết những túi lớn túi nhỏ trên tay. Thậm chí khi đi ngang qua các ô cửa kính, cậu ta không nhịn được lén nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong bộ quần áo mới - một anh chàng đẹp trai trông vừa ngầu vừa sành điệu. Sao tự dưng lại chạy mất rồi?
"Em ấy hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một chút."
Or vừa nói vừa tháo chiếc khăn choàng trên cổ mình, quàng lên cổ Lạc Tái, khéo léo thắt một nút cân đối: "Bác sĩ, đừng để bị cảm lạnh nhé. À, còn nữa, cảm ơn món quà của anh, tôi rất thích."
"Không có gì, tôi cũng mua được kha khá đồ cho mình..."
Đúng vậy, trên tay cả hai đều lỉnh kỉnh túi lớn túi nhỏ...
Giảm giá thật là tai hại!! Dù bề ngoài không thể hiện ra nhưng trong lòng vị bác sĩ đang vô cùng đau khổ.
Biết là đắt đỏ, mua không nổi nên bình thường những bộ trang phục hàng hiệu xa xỉ kia anh tuyệt đối không thèm nhìn… Ví tiền của anh đang ngày càng xẹp lép trong dịp Giáng sinh lộng lẫy này!
Dù sống ở thị trấn này đã lâu, nhưng anh chưa bao giờ ra ngoài hòa mình vào không khí náo nhiệt của đêm Giáng sinh.
Thời đại học, anh không có nhiều mối quan hệ xã giao phức tạp. Các nữ sinh viên chẳng mấy hứng thú với một du học sinh châu Á chỉ suốt ngày vùi đầu trong thư viện, lật giở sách chuyên ngành. Đến khi thực tập tại bệnh viện thú y, các nữ y tá cũng chẳng mặn mà gì với một bác sĩ thú y chỉ biết ngày ngày cầm nhiệt kế, đúng giờ đo nhiệt độ cho thú cưng.
Hơn nữa, trời lạnh như cắt thế này, thay vì chạy ra ngoài ngắm cây thông một cách vô nghĩa, thà ở trong nhà ấm áp, pha một cốc trà sữa và xem TV còn hơn. Rõ ràng bác sĩ Lạc chẳng hề nhận ra lối sống khép kín tiêu cực của mình trong suốt hơn ba mươi năm qua đã giúp anh trở thành một Đại ma Pháp Sư chân chính.
Trong khi anh đang tiếc thương cho những tờ tiền mọc cánh bay đi như những thiên thần nhỏ, Or đã thắt xong khăn choàng cho anh, sau đó cẩn thận nhét phần khăn thừa vào trong áo khoác, đảm bảo không một chút gió lạnh nào có thể lọt vào.
Hoàn toàn phớt lờ những cô gái đang đứng cạnh bạn trai nhưng lại dán mắt vào khuôn mặt dịu dàng của mình với ánh mắt ngưỡng mộ đến mức muốn bốc khói, Or nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của vị bác sĩ: "Được rồi, như thế này sẽ không bị lạnh nữa."
Chiếc khăn choàng vẫn còn hơi ấm như vừa được hơ trên bếp lửa, cảm giác lạnh lẽo hoàn toàn biến mất. Lạc Tái có chút ngượng ngùng xoa xoa chiếc mũi đỏ ửng vì lạnh: "Cảm ơn! Cậu không lạnh sao?"
Or mỉm cười lắc đầu: "Không nơi nào lạnh hơn địa ngục, nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng không thể chiếu tới. Chúng tôi đã quen rồi."
Đúng vậy, địa ngục chỉ có vong hồn và ác quỷ thì làm sao có ánh mặt trời? Ở đó thậm chí không có xuân đến hè sang, càng không có hạ chí thu hoạch, thứ duy nhất không thay đổi chỉ có những cơn gió âm u mang theo oán hận và nguyền rủa, cùng dòng sông băng giá có thể đóng băng cả linh hồn.
Cún nhà mình trước đây đã sống một cuộc sống tồi tệ như thế nào vậy?
Bác sĩ Lạc chợt dâng lên một nỗi thương cảm dành cho cún cưng của mình: "Or, tôi không biết là trước đây..."
"Không sao đâu." Or mím môi cười nhẹ, như đang cố gắng che giấu nỗi u buồn trong lòng.
"Không, đương nhiên là không được!" Lạc Tái kiên quyết nói, "Cậu phải biết rằng, tắm nắng rất quan trọng! Đặc biệt là vào mùa đông, không chỉ giúp giữ ấm mà tia cực tím trong ánh nắng mặt trời còn giúp tiêu diệt vi khuẩn trong lông, hỗ trợ hấp thụ canxi. Sau này tôi nhất định sẽ thường xuyên đưa các cậu ra ngoài vận động."
"..."
"Cậu và Thrus thích chạy bộ hay leo núi? Hay là chơi ném đĩa? Tôi thích trò này nhất, vừa rèn luyện sức khỏe, tăng cường sức đề kháng, lại vừa kiểm soát cân nặng, tránh béo phì!"
"..."
Đây là đang nói về... dắt chó đi dạo sao?
Bầu không khí lãng mạn dưới gốc cây thông Noel bỗng chốc tan biến như làn khói ấm thở ra từ miệng.
May mắn thay, với tư cách là một trong các Boss của Địa ngục, Thrus và Or vẫn có khả năng chịu đựng khá tốt. Or gượng gạo cười, xách hết túi lớn túi nhỏ lên tay: "Bác sĩ, chúng ta về nhà thôi! Đốt lò sưởi lên, ăn một bữa tối thịnh soạn, rồi tôi muốn cùng anh ngồi bên lò sưởi ấm áp, trải qua đêm Giáng sinh này, được không?"