Quyển 2 - Chương 25

Thị trấn nhỏ ở Châu Âu đã được nữ thần băng giá ghé thăm. Sau trận tuyết rơi, tất cả những ngôi nhà cổ kính như được phủ lên một lớp kem tươi dày mịn.

Trong mắt người Châu Âu, mùa đông phủ đầy tuyết trắng mang ý nghĩa may mắn.

Ở khu phố mới sôi động, đâu đâu cũng thấy những ánh đèn neon rực rỡ sắc màu. Nếu nhìn ra ngoài cửa sổ, hầu như nhà nào cũng có một cây thông Noel xanh mướt được trang trí bằng những món đồ nhỏ xinh xắn và đèn màu lấp lánh.

Đúng vậy, đêm nay là đêm Giáng Sinh.

Ngay cả phòng khám thú y Noah nằm khuất giữa những ngôi nhà cổ cũng phần nào bị ảnh hưởng bởi không khí lễ hội này.

Là một người Trung Quốc truyền thống, Lạc Tái thực ra thích Tết Trung Thu có bánh trung thu, Tết Nguyên Tiêu có bánh trôi, Tết Nguyên Đán có sủi cảo hơn.

Anh không mấy mặn mà với Giáng Sinh, khi mà bữa chính là một con gà tây quay khổng lồ nặng tới 20kg được bày lên bàn, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy no rồi.

Nhưng ông cha ta có câu “nhập gia tùy tục”. Dù sao các vị khách đến đây đều đang tận hưởng không khí lễ hội, nếu vừa vào cửa đã thấy phòng khám vắng vẻ lạnh lẽo thì chắc chắn sẽ có cảm giác như lạc vào một thế giới khác.

Vì vậy, lúc này, chàng thanh niên cao lớn đang dán những bông tuyết giấy lên cửa kính.

Mặc dù vẻ mặt như bị ai đó thiếu nợ 5 triệu, nhưng cậu ta vẫn cẩn thận dán từng bông tuyết giấy mỏng manh cho chắc chắn. Sau khi làm xong, cậu thở phào nhẹ nhõm.

Thật mất mặt! Ông đây rõ ràng là một con chó săn hai đầu Địa ngục oai phong lẫm liệt, vậy mà giờ phải đi dán mấy cái đồ chơi ngớ ngẩn của trẻ con này!

Mau làm cho xong rồi chuồn thôi!

Nhưng chưa kịp chuồn, cậu đã nghe thấy tiếng Lạc Tái, người đang treo đèn trang trí Giáng Sinh trong phòng khách, nhắc nhở: “Thrus, đừng quên dán người tuyết nhỏ nhé!”

Bước chân Thrus đang đi vào trong khựng lại, kế đó là đột ngột quay đầu, ngồi xổm xuống, lục lọi một cách thô bạo cái thùng carton lớn dưới đất, tìm ra hai chiếc móc treo hình người tuyết nhỏ xinh xắn với chiếc mũi đỏ nhọn, mũm mĩm và tròn trịa, đang mỉm cười với cậu.

Mọe! Cái nụ cười ngốc nghếch gì đây! Mày đang chế nhạo ngài chó săn hai đầu Địa ngục này đấy à?!

Thrus cố kìm nén cơn giận muốn bóp nát hai người tuyết, làm theo lời dặn, dùng miếng hút chân không nhỏ trên dây treo người tuyết dán chúng lên cửa kính. Chưa kịp quay người, cậu lại nghe thấy Lạc Tái bổ sung: “Thrus, đừng quên cả những chiếc nơ nhỏ nữa!”

Đầu Thrus nóng lên, “Hừ…” một hơi thở mang theo khói đen phì ra, hun đen một người tuyết nhỏ.

Cún con làm hỏng chuyện vội vàng gỡ người tuyết bị ám khói đen xuống, cố gắng phủi lớp bụi đen trên bề mặt. Người tuyết nhỏ bé vô tội đáng thương được làm bằng xốp, sao có thể chịu nổi sự hành hạ này? Vuốt mấy cái, đầu đã lìa khỏi thân, rồi lại vài cái nữa, toàn thân biến dạng dưới móng vuốt của Thrus, thảm hại như bất kỳ món đồ chơi nào “chết” dưới móng vuốt của cún con nghịch ngợm vậy.

Thrus nhìn chằm chằm vào vật trang trí trong tay một lúc, cảm thấy dù có cố gắng đến mấy cũng không thể khôi phục lại hình dạng ban đầu của nó. Cậu liếc mắt về phía phòng khách, thấy Lạc Tái không nhìn về phía mình, liền nhét người tuyết hỏng vào trong túi quần, định bụng lát nữa sẽ tìm cơ hội đào một cái hố ở sân sau chôn nó đi… hủy thi diệt tích.

“Làm xong rồi.”

Thrus bước vào phòng khách, càu nhàu một tiếng. Nhưng vừa nhìn thấy Lạc Tái đang đứng chênh vênh trên lưng ghế sofa, cố gắng treo một cành tầm gửi lên trần nhà, thân hình nhỏ bé loạng choạng sắp ngã, chàng thanh niên liền lao tới như một con chó săn, ôm lấy eo anh kéo xuống: “Anh đang làm cái quái gì vậy?!”

Lạc Tái choáng váng một hồi, rồi nhìn thấy khuôn mặt đầy giận dữ của chàng thanh niên ở cự ly gần, vẫn chưa kịp phản ứng.

Thrus tuy thái độ thô lỗ nhưng động tác lại nhẹ nhàng đặt anh xuống ghế sofa, giật lấy cành tầm gửi: “Không được thì đừng có làm loạn! Lỡ ngã đập đầu, xuống địa ngục rồi thì khó tìm lắm đấy!!”

Đây rốt cuộc là quan tâm hay là nguyền rủa vậy…

Lạc Tái tỏ vẻ không hiểu.

Nhưng nghĩ lại, cún con nhà anh không giống những con chó bình thường khác, nên có lẽ cách quan tâm chủ nhân cũng khác thường một chút?

Nhìn cái vẻ lúng túng đó kìa, thật muốn véo cái đuôi ngắn ngủn trên mông nhỏ quá đi! Hì hì…

Anh chợt nhớ đến con chó Schnauzer đến làm đẹp hôm qua, mặc một bộ đồ ông già Noel dành riêng cho chó, bộ râu trắng muốt cùng chiếc mũ chóp đỏ nhỏ xíu, trông thật đáng yêu!

Cún nhà anh mà mặc bộ đồ đó chắc chắn sẽ rất đẹp trai! À không, khoan đã, nếu đeo sừng tuần lộc, khoác áo choàng da tuần lộc, một con chó Dobermann địa ngục hai đầu giả làm tuần lộc có lẽ sẽ càng đáng yêu hơn?

Lạc Tái chìm đắm trong mộng tưởng về việc thay đủ loại trang phục cho cún cưng nhà mình.

Chàng thanh niên vừa treo xong cành tầm gửi bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát, không khỏi quay đầu lại nhìn. Người bác sĩ đang khoanh tay trên lưng ghế sofa, đôi mắt sau cặp kính lấp lánh vẻ nghi hoặc và sáng rực đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Khó hiểu ghê…