“Tin đồn mà em mua được còn nói tên tự của Tạ hầu gia là Diễm Chi, nghĩa là viên ngọc đẹp, nghe nói là do trưởng công chúa đích thân ban tên. Vì hồi nhỏ ngài từng sống ở Xuân Sơn nên còn có danh xưng là Xuân Sơn công tử. Trong thượng kinh còn lưu truyền một câu: ‘Ngày xuân vừa tới, khắp kinh thành tay áo đỏ bay phấp phới. Thế mới biết trong lòng các quý nữ ở kinh thành, người ấy chính là ngọc sáng trong khe, là trời quang trăng sáng, quân tử vô song…’”
Không rõ nàng nghe đến đoạn nào thì cơn buồn ngủ ập đến, Thích Bạch Thương nâng tay áo lụa lên che nửa mặt rồi uể oải ngáp một cái.
“Ha…”
Còn chưa hạ tay xuống, nàng đã bắt gặp ánh mắt ngờ vực của Liên Kiều.
“Tiểu thư, người không nghe em nói gì cả đúng không?”
“Ừm?”
Thích Bạch Thương chớp mắt, hàng mi cong cong như cánh bướm lay động.
Có lẽ vì động tác hơi chậm khiến tay áo nàng trượt xuống để lộ ra một nốt ruồi son đỏ thắm nằm ở gốc tay trái, gần hổ khẩu, tựa như một đóa mai đỏ đơn độc giữa ngàn tầng tuyết trắng, vừa sống động vừa yêu kiều.
“Nghe… rồi.”
Thích Bạch Thương buông tay, kéo ống tay áo thêu hoa sen lại, mặt mày nàng toát ra vẻ lười biếng như sắp ngủ tới nơi.
Nàng lẩm bẩm: “Em bảo các bậc đại nho tán tụng y là nội thánh ngoại vương, trong triều chỉ có y văn trị quốc, võ bình thiên hạ, ca ngợi y công tích lẫy lừng, thu phục được lòng thiên hạ, đến sử gia khắt khe nhất cũng phải nói… Tạ hầu tội ở đương thời, công truyền thiên cổ…”
Âm thanh mỗi lúc một nhỏ, mỗi lúc một nhẹ, tưởng chừng sắp chìm vào giấc ngủ.
“Bắc cảnh còn truyền cả đồng dao về ngài ấy nữa.” Liên Kiều kể càng lúc càng hăng: “Ngựa trắng yên bạc sáng chói trời, tung hoành vun vυ"t tựa sao sa. Một trận dứt mối hận trăm năm, từ nay bắc lĩnh chẳng còn tên vua!”
“…”
Đến khi nghe tới câu cuối, hàng mi vốn đã khép gần hết của Thích Bạch Thương bỗng khựng lại.
“Bắc lĩnh… không còn tên vua?”
Liên Kiều không nhận ra điều gì khác thường, vẫn cười quay đầu lại: “Phải đó. Vị hoàng đế Tây Ninh kia dám tự lập một cõi, nay mười ba châu biên cương đã khôi phục cả, Tây Ninh cũng đã cúi đầu xưng thần thì tất nhiên chẳng còn danh hoàng đế gì nữa.”
Thích Bạch Thương ngẩng đầu khựng lại vài giây, làm như vô tình hỏi: “Em nghe ngóng mấy chuyện này từ kinh thành à?”
Liên Kiều gật đầu: “Vâng.”
“Trong kinh… ai ai cũng biết sao?”
“Vâng, đúng thế.”
Thích Bạch Thương: “…”
Cái vị Xuân Sơn công tử kia cũng thật khiến người ta chướng mắt.