Chương 8: Tạ Diễm Chi

Thanh niên kia mặc trường sam trắng, tay cầm quạt gấp, ăn mặc kiểu nho sinh. Diện mạo tuấn tú, chỉ tiếc là từ cử chỉ đến giọng nói đều toát ra vẻ lười biếng chẳng đáng tin.

Lúc này hắn như vừa chui từ dưới đất lên, trên người lấm lem vài vết bụi, đang vừa vỗ áo vừa vòng qua gốc cây đi tới.

“Vân… công tử.”

Viên kỵ binh đang quỳ hơi khựng lại giây lát rồi cúi đầu hành lễ.

“Đã bảo gọi ta là quân sư rồi cơ mà.” Vân Xâm Nguyệt nói xong thì quay lại nhìn về phía người kia: “Tạ Diễm Chi, ta nhắc ngươi một câu, chậm nhất là sau ngày mai nghi giá sẽ phải vào kinh. Nếu ngươi cưỡi ngựa hồi kinh, không nói đến việc hành tung khó dò khiến người khác nghi ngờ, riêng chuyện không ngồi nghi giá thánh thượng ngự ban, chẳng lẽ muốn ngày đầu tiên về kinh đã bị đám ngự sử dâng tấu hạch tội sao?”

Thấy người kia vẫn chẳng mảy may dao động, Vân Xâm Nguyệt nhướng mày, nghiêng người hạ quạt che miệng: “Hay là thôi đi? Dù sao cũng chẳng chắc người trốn được kia thật sự biết điều gì. Đám chó săn từ Kỳ Châu đuổi gϊếŧ nghìn dặm chưa chắc vì bạc cứu tế, biết đâu chỉ vì hắn lỡ quyến rũ phu nhân của tri châu thì sao?”

“…”

Viên kỵ binh đang quỳ suýt nữa bật cười, nhưng liếc thấy vạt lụa thêu hình hạc kia, lập tức nghiêm mặt trở lại.

Mà người được gọi là Tạ Diễm Chi lại làm như chẳng hề nghe thấy.

Dưới lớp mặt nạ ác quỷ, hàng mi dài như lông quạ rũ xuống đè lên đuôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao.

Người ấy chỉ lặng lẽ đứng đó như thể tiện tay lau đi vết máu còn sót trên thanh trường đao có thể chém đứt đầu ngựa. Dù dung mạo ẩn sau lớp mặt nạ không rõ nhưng khí thế bức người lại rõ mồn một, khiến người ta nghẹt thở.

Gió cũng ngừng thổi, tựa như nghìn cân căng cứng trên một dây đàn.

Mãi đến khi ánh nước cuối cùng trong mắt tan biến, người nọ mới nhấc tay búng nhẹ, tấm khăn lụa đã lau sạch lưỡi đao bay đi trong gió.

“Choang!”

Lưỡi đao rung lên, âm thanh xé lụa vang vọng.

Dưới mặt nạ ác quỷ, cuối cùng hàng mi dài cũng nhấc lên, đôi mắt lạnh buốt, giọng nói tựa như mũi tên bật khỏi dây cung: “Phía đông thượng kinh, lục soát toàn tuyến đường Ly Sơn.”

...

Ngựa gầy kéo xe giẫm lên màn đêm tĩnh mịch, nó đi dọc theo đường quan đạo xuyên núi để lại hai vệt bóng cây loang lổ lùi dần sau lưng.

Trong xe, trên án kỷ đặt một chiếc đèn sành men đen miệng loe.

Ánh lửa dìu dịu xuyên qua ô hoa văn hình lá trên thân đèn, toả ra ánh sáng trầm ấm, xua tan bóng tối trong khoang xe.

Bên cạnh đèn, một bàn tay trắng muốt chống trán, chủ nhân của nó nửa nằm nghiêng trên án. Tay áo kiểu cánh sen rộng rủ buông hờ, áσ ɭóŧ màu nhạt khiến làn da dưới ánh đèn càng thêm trắng mịn như tuyết.

Dưới lớp áo là chiếc váy dài xếp ly màu củ sen, nàng mặc y phục vô cùng mộc mạc nhã nhặn, chỉ có những bông mai thêu rải rác trên viền tay áo và gấu váy.

Thế nhưng tương phản với vẻ giản dị ấy là suối tóc đen chỉ búi sơ bằng một cây trâm gỗ, sau khi gỡ tấm lụa trắng mỏng che mặt xuống, dung nhan hiện ra rực rỡ chói mắt, tựa ngọc sáng chốn tiên cung.

Có điều lúc này nàng lại đang chau mày lộ vẻ bất đắc dĩ.

Người có thể khiến Thích Bạch Thương lộ ra vẻ mặt ấy, cũng chỉ có tiểu nha đầu trong xe, người mỗi lần nhắc đến Tạ Thanh Yến lại huyên thuyên không dứt.