Trong sảnh càng lúc càng huyên náo.
Công chúa Trinh Dương nổi điên, Tạ Thông giả nhân giả nghĩa, Tống thị kia thì trách móc oán hận, Thích Nghiên Dung khóc lóc kể lể…
Tạ Thanh Yến hờ hững nhìn qua một lượt, mấy giây sau y nhếch môi như cười nhạt: “Kỳ Thương, ngươi xem đám hoàng thân quốc thích kia diễn tuồng, có phải cũng khá mới mẻ không?”
“Công tử, bất cứ lúc nào Thích Uyển Nhi cũng có thể mất mạng.” Đổng Kỳ Thương bất đắc dĩ nói: “Có cần đưa đại tiểu thư nhà họ Thích tới thẳng đây không?”
Tạ Thanh Yến mất hứng, liếc mắt nhìn hắn.
Không cần y lên tiếng, Đổng Kỳ Thương đã hiểu ý, lập tức xoay người rời khỏi nhã tạ.
Lúc này, cảnh tượng bên bàn tiệc cho nữ còn khó coi hơn cả sắc mặt Tạ Thông, tiếng xì xào hai bên dần to hơn.
Cuối cùng Tạ Thanh Yến cũng thấy phiền, chậm rãi bước lên.
“Đủ rồi, Trinh Dương.”
“Ai dám…”
Tiếng công chúa Trinh Dương lập tức nghẹn lại.
Nàng ta hoàn hồn, vội đỡ lại búi tóc đã lệch, đôi mắt ngân ngấn lệ nhìn về phía Tạ Thanh Yến: “Thanh Yến ca ca, muội thật sự quá oan ức rồi, bọn họ đều muốn hại muội…”
“Nghe lời.”
Tạ Thanh Yến đưa tay lên như muốn xoa đầu nàng ta, nhưng đầu ngón tay chỉ dừng lại cách trán chừng một tấc, ngón tay thon dài ngọc ngà khựng lại giữa không trung.
Y hơi cúi người, dung mạo tuấn mỹ trác tuyệt, giọng nói cũng trầm thấp dịu dàng: “Chuyện hôm nay, đợi tra rõ rồi, ta sẽ làm chủ cho muội. Được không?”
“Vâng… muội nghe lời Thanh Yến ca ca.” Trinh Dương lau nước mắt, lập tức nở nụ cười: “Chỉ cần ca ca tin muội, những lời bọn tiện dân kia nói, muội chẳng thèm để tâm.”
Nhìn bóng lưng công chúa Trinh Dương bị thân vệ của Nhị hoàng tử đưa đi, vẻ dịu dàng trong mắt Tạ Thanh Yến cũng dần tan biến. Y chậm rãi đứng thẳng dậy, nét mặt khôi phục lại vẻ lạnh nhạt thờ ơ.
Đôi mắt sâu thẳm nhìn sang Nhị hoàng tử.
Tạ Thông có lẽ không ngờ y sẽ đột nhiên nhìn sang, vội vàng thu lại vẻ ghen ghét trong ánh mắt.
Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ cách ứng phó, Liễu thái y vừa bước vào đã hoảng hốt chạy ra từ sau tấm bình phong, ông ta lau mồ hôi đầy trán, quỳ xuống vang lên tiếng “phịch” trước mặt Tạ Thông.
“Điện hạ! Độc của Thích cô nương… độc này… thần tra hết các điển tịch cũng chưa từng thấy!”
Dứt lời, ông ta đã cúi đầu lạy.
Tống thị đang thở phào nhẹ nhõm bỗng như bị sét đánh, chết sững tại chỗ.
Lần đầu tiên Tạ Thông lộ vẻ bàng hoàng đầu tiên kể từ khi bước vào nhã tạ: “Sao có thể?”
Hắn lập tức túm cổ áo thái y: “Ngươi là người đứng đầu Thái Y Ty, nếu đến chút độc nhỏ nhặt này cũng trị không nổi thì giữ lại cái đầu của ngươi có ích gì?”
Trong triều, Tạ Thông có tiếng là người khiêm tốn lễ độ, luôn coi trọng người tài, Liễu thái y chưa bao giờ thấy hắn nổi cơn giận dữ đến mức dữ tợn đáng sợ như vậy, nhất thời sững sờ.
“Điện hạ.” Người bên cạnh bình tĩnh lên tiếng: “Hôm nay trong Lăng Uyển có nhiều quý tộc trong kinh thành, đừng làm mất phong thái hoàng gia.”
“Đến lượt ngươi dạy ta cái gì gọi là hoàng…”
Tạ Thông nghiến răng, vừa định nổi trận lôi đình, lại vô tình chạm phải ánh mắt lạnh nhạt như sương tuyết của Tạ Thanh Yến.
Mà sau lưng y.
Phía sau bình phong, những công tử thế gia ngồi bên bàn tiệc nam lúc này đều đang nhìn về phía hắn với vẻ mặt kinh ngạc.
“Diễm Chi huynh dạy phải.” Tạ Thông đổi sắc mặt: “Chỉ là nếu ngay cả Liễu thái y cũng không giải nổi, e rằng trong kinh chẳng còn ai cứu được Uyển Nhi nữa!”
Trán hắn rịn mồ hôi, đầu óc xoay chuyển nhanh chóng.
Nếu Uyển Nhi chết rồi thì ai sẽ đứng ra thay hắn thành thân với Tạ Thanh Yến…
“Chưa chắc.” Giọng Tạ Thanh Yến khẽ vang lên, nhẹ như sương mù buổi sớm.
“Cái gì?” Tạ Thông còn chưa kịp hỏi lại, đột nhiên có giọng nữ xa lạ trong trẻo vang lên sau lưng.
“Cho ta thử một lần.”
Mọi người trong sảnh đồng loạt ngoảnh lại, nhìn về phía cửa nhã tạ.
Một nữ tử mặc váy áo màu nhạt đội mũ trùm, tay trái quấn vải trắng xách theo hòm thuốc, chậm rãi bước lên bậc gỗ ngoài nhã tạ, bóng dáng dần hiện rõ trong tầm mắt mọi người.
Tiếng thì thầm bàn luận vang lên, Tạ Thông nhíu mày, híp mắt quan sát người vừa đến: “Kẻ nào lại che mặt như vậy?”
“Một nữ y dân dã, không dám làm bẩn mắt điện hạ.”
Thích Bạch Thương bước vào trong sảnh, vội vàng hành lễ. Qua lớp vải trắng, nàng lo lắng nhìn về phía sau bình phong: “Dân nữ may mắn được minh sư chỉ điểm, có chút hiểu biết về giải độc, khẩn cầu điện hạ cho phép chữa trị cho Uyển Nhi.”
“Hoang đường!”
Liễu thái y đang quỳ dưới đất bị mất hết mặt mũi, đang lúc không có chỗ trút giận, nghe vậy liền quay sang nhìn nàng đầy khinh miệt: “Nữ nhân thì biết gì về y lý chữa trị? Ngay cả ta đọc hết y thư cũng chưa tìm ra phương pháp, ngươi chỉ là một nữ y mà dám ăn nói xằng bậy! Điện hạ tuyệt đối không thể để nàng ta làm bậy thêm, lỡ khiến Thích tiểu thư thì sao?”
Tạ Thông quan sát nàng qua lớp sa mỏng: “Những đại phu quanh đây đều đã được mời đến, thử thêm một người cũng không sao. Chỉ là cô nương này che mặt như vậy, thật sự khiến người khác khó mà tin tưởng…”
Nhị hoàng tử ngừng một thoáng, quay sang hỏi Tạ Thanh Yến: “Diễm Chi huynh, nàng ra vào phủ đệ huynh, chẳng hay… huynh có quen biết không?”
“…”
Ánh mắt mọi người cùng đổ dồn về phía y.
Tạ Thanh Yến vẫn bình thản. Nghe vậy, y liếc nhìn lớp sa mỏng che mặt của Thích Bạch Thương.
Vài giây lặng im trôi qua.
“Không quen.”
Bàn tay quấn vải trắng đang nắm lấy hòm thuốc bỗng siết chặt.
Thích Bạch Thương cắn môi, nhìn thẳng về phía Tạ Thanh Yến.
Rõ ràng đối phương không thể thấy ánh mắt nàng, nhưng ngay khoảnh khắc sau đó, y lại như có cảm ứng, quay đầu nhìn sang.
Họ nhìn nhau cách lớp sa mỏng.
Không khí giữa hai người như đông cứng lại.
Mãi đến vài giây sau, Tạ Thanh Yến mới cụp mi, cất lời như đang tự lẩm bẩm: “Liễu thái y, nếu kéo dài, độc của Uyển Nhi có nguy hiểm đến tính mạng không?”
“!”
Hàng mi Thích Bạch Thương khẽ run.
Người nắm giữ cục diện hôm nay đã rõ ràng.
Kẻ đã đẩy nàng vào bẫy đang đứng ngay trước mặt nàng.
Nàng nhìn chằm chằm vào Tạ Thanh Yến: “Chỉ cần ta tháo mũ trùm, ngài sẽ cho ta chữa trị?”
Tạ Thanh Yến đột ngột ngước mắt lên, trong mắt ẩn chứa mạch sóng ngầm.
Y không phân rõ được ngay khoảnh khắc nghe thấy giọng nàng run run hỏi câu đó, rốt cuộc trong lòng y đã dậy lên cảm xúc gì.