Chương 46: Tình cảnh hỗn loạn

“Diễm Chi huynh, cần gì đa lễ như thế?”

Nhị hoàng tử Tạ Thông nhanh chân bước đến, khom lưng, vội vàng đỡ Tạ Thanh Yến dậy: “Chuyện nơi đây bản cung đã nghe nói cả rồi. Uyển Nhi và Trinh Dương đều là muội muội của ta, hôm nay vì tranh giành tình cảm mà làm náo loạn Lăng Uyển, mong Diễm Chi huynh chớ trách. Sau khi trở về ta nhất định sẽ nghiêm khắc dạy dỗ, không để các nàng khiến huynh phiền lòng thêm nữa.”

Đúng là một lời lẽ chân thành tha thiết, hòa nhã không câu nệ.

“Lăng Uyển không có gì đáng ngại, đa tạ điện hạ quan tâm.” Tạ Thanh Yến như không phát hiện điều gì, đáp lời bằng giọng bình thản, rồi nhìn về phía Tây với vẻ ẩn ý: “Uyển Nhi vẫn đang hôn mê, điện hạ đừng quá lo lắng.”

Tạ Thông đưa mắt nhìn theo, đối diện với vẻ mặt lạnh băng của Tống thị, cũng là dì ruột của hắn đang đứng trước tấm bình phong.

Nhị hoàng tử hơi chau mày rồi lập tức khôi phục vẻ sốt ruột lo lắng: “Đa tạ huynh nhắc nhở, xem ra ta thật sự nóng lòng đến mức hồ đồ mất rồi.”

Hắn đứng thẳng người, bước tới: “Dì.”

“Nhị hoàng tử điện hạ.” Tống thị lạnh lùng thi lễ lần nữa.

Vừa rồi khi Nhị hoàng tử bước vào không hề để ý đến ai, ngay cả Uyển Nhi đang trúng độc cũng không đoái hoài mà chỉ vội vàng lao thẳng về phía Tạ Thanh Yến, bà ta đã nhìn thấy tất cả.

Vào thời khắc này liên quan đến tính mạng của con gái ruột duy nhất, tất nhiên bà không thể tỏ ra hòa nhã với Tạ Thông như thường lệ.

“Uyển Nhi sao rồi?” Nhị hoàng tử cất tiếng quan tâm.

Tống thị lạnh lùng nói: “Hôm nay toàn là lang băm! Không một ai nhận ra Uyển Nhi trúng phải loại độc gì, lại càng không nói đến chuyện chữa trị!”

“Dì đừng lo.”

Nhị hoàng tử cúi người thi lễ rồi mới đứng thẳng, quay lại nhìn đám tùy tùng phía sau: “Liễu thái y.”

“Vi thần có mặt.”

“Lập tức vào trong xem thử Uyển Nhi trúng phải độc gì.”

“Tuân lệnh, điện hạ.”

Tạ Thông xoay người lại, sắc mặt trở nên ôn hòa, giọng nói cũng nhẹ nhàng đi mấy phần: “Dì yên tâm, tuy Liễu thái y còn trẻ nhưng là người có y thuật giỏi nhất trong Thái Y Ty, có hắn ở đây, nhất định có thể bảo toàn tính mạng cho Uyển Nhi.”

Lúc này sắc mặt Tống thị mới dịu đi đôi chút: “Đa tạ điện hạ. Chuyện hôm nay mong điện hạ làm chủ cho tiểu nữ, không thể để con bé vô duyên vô cớ gặp kiếp nạn này!”

“Đương nhiên rồi.”

Nhị hoàng tử thở dài: “Tất cả là lỗi của bản cung, đã không nghiêm khắc quản giáo muội muội Trinh Dương, để muội ấy gây nên tội lớn thế này. Dì cứ yên tâm, hôm nay sau khi hồi cung, bản cung sẽ lập tức tấu rõ với phụ hoàng, thỉnh người…”

“Nhị hoàng huynh!” Công chúa Trinh Dương ở hàng ghế sau sốt ruột đứng bật dậy.

Có điều vừa chạm phải ánh mắt Tạ Thông liếc sang, nàng ta lập tức đổi lời: “Hoàng huynh, muội… muội không hề sai khiến vũ cơ bỏ thuốc! Là người nhà họ Thích vu oan giá họa cho muội! Nhất định là Thích Uyển Nhi tự bày ra kế khổ nhục để gài bẫy muội…”

“Vô lễ.”

Tạ Thông không hài lòng, quát khẽ: “Uyển Nhi hôm nay vì muội mà gặp nạn, vậy mà muội còn muốn vu khống ngược lại?”

“Muội…”

“Điện hạ, xin người nhất định phải làm chủ cho Uyển Nhi tỷ tỷ!” Thích Nghiên Dung đứng bên cạnh đột nhiên cao giọng, nàng ta bất ngờ lao thẳng về phía Nhị hoàng tử tựa như vì xúc động mà thất thố.

Tạ Thông lập tức lùi về sau, liếc nhìn Thích Nghiên Dung bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Trong ánh mắt đó vừa có ý cảnh cáo vừa ẩn chứa hàm ý gì đó.

Bàn tay đang chìa ra của Thích Nghiên Dung bỗng khựng lại giữa không trung. Sau vài nhịp thở, nàng ta quỳ phục xuống đất, thổn thức nói: “Nghiên Dung xin thề trước trời đất, ta thật sự tận mắt thấy công chúa Trinh Dương gặp mặt vũ cơ bên hồ, nếu có nửa câu dối trá sẽ bị trời tru đất diệt!”

“Trinh Dương,” Tạ Thông nhíu mày quay lại: “Muội còn gì để nói không?”

Công chúa Trinh Dương nhìn Thích Nghiên Dung đang quỳ trên đất, lại nhìn sang Nhị hoàng tử bên cạnh, biết không thể chống chế được nữa, đành nghiến răng: “Muội có sai khiến vũ cơ làm một vài việc, nhưng chỉ để dọa cho Thích Uyển Nhi sợ hãi, khiến nàng ta mất mặt trước đám đông, muội tuyệt đối chưa từng bảo người hạ độc!”

Tạ Thông lắc đầu thở dài: “Đến nước này rồi mà muội còn chối? Tam đệ quá dung túng muội mới khiến muội không xem trọng mặt mũi Diễm Chi huynh, gây nên tai họa lớn thế này.”

Nghe đến đây, Trinh Dương nổi giận, không thèm giữ lễ nghi nữa: “Ta nói không làm là không làm! Dù huynh là hoàng tử cũng không thể tùy tiện định tội ta! Ta nhất định sẽ mách với phụ hoàng rằng huynh thiên vị người ngoài, chỉ biết bảo vệ nhà họ Thích!”

“Hoang đường!”

Tạ Thông trầm giọng: “Nếu muội còn thất lễ như vậy, bản cung sẽ thay phụ hoàng và quý phi dạy dỗ muội một phen.”

Thấy không thể cầu xin được Tạ Thông, công chúa Trinh Dương chuyển hướng về phía Tạ Thanh Yến, giọng lạc đi: “Thanh Yến ca ca… huynh hiểu muội mà… sao có thể là muội hạ độc ở Lăng Uyển được chứ? Huynh hãy nói giúp muội một câu đi, nói cho họ biết không phải muội…”

“…”

Thấy Trinh Dương bỏ mặc hắn mà đi cầu xin Tạ Thanh Yến, ánh mắt Tạ Thông dần trở nên âm u, hắn ngoái lại phía sau: “Người đâu, đưa công chúa đến biệt viện trông giữ. Trước khi bản cung đưa muội ấy hồi cung, không cho phép bất kỳ ai ra vào.”

“Tuân lệnh, điện hạ.”

“Nhị hoàng… Tạ Thông! Ngươi dám! Bản công chúa là công chúa Trinh Dương! Tên nô tài nào dám chạm vào ta, ta sẽ mách với phụ hoàng bảo người chém sạch lũ các ngươi!!”

Công chúa Trinh Dương nổi điên, vừa la hét vừa đập phá, khiến đám tùy tùng của hoàng tử cũng khó mà lại gần.

Còn bên cạnh…

Tạ Thanh Yến đang ở giữa cảnh hỗn loạn, bước từng bước thong thả như dẫm tuyết đạp ngọc đến bên cột trụ mái hiên.

Sau cột, Đổng Kỳ Thương đang khẽ bẩm báo: “Đại tiểu thư nhà họ Thích đã vào trong vườn. Tam hoàng tử nghe tin thì vội vã xuất cung, hiện cũng đang trên đường tới.”