Chương 45: Vô phương cứu chữa

“Thanh Yến ca ca, huynh phải tin muội… thật sự không phải muội sai người hạ độc… là con tiện tì đó bịa đặt vô căn cứ, nhất định là nó cố tình vu khống muội…”

Lăng Uyển, phong đình Nguyệt Các.

Công chúa Trinh Dương níu lấy tay áo của Tạ Thanh Yến, nửa người nghiêng ra ngoài mép giường. Chỉ thấy búi tóc nàng ta hơi rối, vành mắt hoe đỏ, giọt lệ lăn dài điểm xuyết trên chiếc cằm trắng ngần, thoạt nhìn yếu đuối đáng thương.

Mà đối diện nàng ta là phía Tây vốn dành cho nữ quyến nhà họ Thích, lúc này đang rối như tơ vò.

Mấy tấm bình phong dựng tạm bao quanh vài chiếc giường và bàn dài, vòng qua một lượt, lờ mờ có thể thấy bóng người lay động bên trong, âm thanh hỗn loạn.

Tuy Lăng Uyển nằm trong kinh thành, nhưng chuyện xảy ra quá đột ngột, y quan có thể mời đến ngay lập tức không nhiều, Trưởng công chúa đã hạ lệnh điều động tất cả y viện gần đó.

Thế mà lúc này, chẳng ai trong số họ hữu dụng, vừa vào chưa được bao lâu đã lần lượt thất vọng ra ngoài.

“Vô dụng! Toàn là một lũ vô dụng!” Giọng nói đầy tức giận của Đại phu nhân nhà họ Thích vang ra từ sau tấm bình phong.

Ngay cả các khách nam bên phía Bắc nghe nói chuyện xảy ra bên này cũng lần lượt rời chỗ ngồi, vòng đến sau bình phong ngăn giữa các bàn, ngó nghiêng về phía này, nhỏ giọng bàn tán.

Thân là chủ nhân của Lăng Uyển, Tạ Thanh Yến ngồi ở đây sau khi xảy ra vụ hạ độc cũng hợp tình hợp lý.

Nữ quyến vốn nên lánh đi, nhưng lúc này ai nấy đều nhân lúc không có ai quản thúc, cộng thêm chuyện đầu độc chưa rõ ràng, nên đều nấn ná ở lại bàn tiệc, len lén nhìn trộm Tạ Thanh Yến ở bàn bên.

Khắp bốn phía đại sảnh mỗi người một vẻ, không ai giống ai.

“Rầm!”

Lại thêm một vị y quan bước ra từ sau bình phong, nhưng lần này là bị Đại phu nhân nhà họ Thích đá văng ra ngoài.

“Cái gì mà độc vô phương cứu chữa! Lang băm! Lôi hắn ra ngoài cho ta!”

Vị y quan đó bị đá ngã, va vào chỗ ngồi làm chén đĩa đổ vỡ khắp nơi.

Tạ Thanh Yến quay người nhìn thoáng qua.

Hai thị nữ được huấn luyện bài bản lập tức bước tới, cùng nhau đỡ vị y quan dậy, đưa ông ấy rời khỏi bàn tiệc.

“…” Công chúa Trinh Dương như bị dọa sợ, hàng mi run lên, ngẩng đầu nhìn Tạ Thanh Yến, đôi mắt ầng ậng nước khẩn cầu: “Thanh Yến ca ca, huynh tin muội đúng không?”

Quý nữ bên cạnh nàng ta cũng lên tiếng phụ họa: “Tạ hầu gia, ngài đừng hiểu lầm điện hạ như bao người khác, sao điện hạ có thể làm ra chuyện đó được chứ.”

Nghe vậy, một thiếu nữ mặc váy áo hồng nhạt ở bàn xéo đối diện bất ngờ đứng dậy bước ra giữa sảnh, cúi người hành lễ với Tạ Thanh Yến:

“Tạ hầu gia, xin ngài hãy làm chủ cho a tỷ của ta! Hôm nay ta tận mắt trông thấy công chúa điện hạ đã gặp riêng vũ cơ người Hồ kia bên hồ sen trước giờ Ngọ! Chuyện đầu độc hôm nay rõ ràng là điện hạ ghen ghét Tạ hầu gia gửi thϊếp đến phủ họ Thích, sợ a tỷ ta cướp mất người trong lòng nên mới sai vũ cơ ra tay…”

“Ngươi nói bậy!!”

Một tiếng quát chói tai xé tan vẻ đáng thương yếu đuối ban nãy.

Công chúa Trinh Dương bỗng thay đổi thái độ, trừng mắt nhìn Thích Nghiên Dung đang quỳ giữa sảnh, trong ánh mắt lộ vẻ oán độc: “Thích Uyển Nhi là cái thứ gì! Chẳng qua chỉ là nữ nhi của Quốc công! Ta là quân, nàng ta là thần! Nàng ta cũng xứng sánh với ta sao? Nếu ta thật sự muốn lấy mạng tiện nhân đó, chỉ cần cầu phụ hoàng ban chỉ là được, cần gì…”

“Trinh Dương.”

Một giọng nói nhàn nhạt lạnh lẽo cắt ngang lời của công chúa Trinh Dương.

Thanh âm ấy vang lên ngay phía trên đỉnh đầu nàng ta.

Sắc mặt công chúa Trinh Dương tái nhợt, chợt nhớ ra Tạ Thanh Yến vẫn còn ở bên, nàng ta vội quay đầu đi, giọng nói lập tức dịu hẳn đi mấy phần: “Thanh Yến ca ca, muội… muội chỉ bị nàng ta chọc giận đến mức hồ đồ nên nói năng bừa bãi. Huynh cũng biết mà, bình thường đến cả chim muội còn chẳng dám gϊếŧ…”

Tạ Thanh Yến khẽ thở dài: “Tất nhiên là ta tin. Có điều…”

Giọng nói nhã nhặn ôn hòa kia dừng lại đúng lúc như đang chờ đợi điều gì đó. Y nghiêng đầu, nhìn về phía ngoài đình.

Công chúa Trinh Dương khó hiểu, cũng đang định quay đầu theo.

“Nhị hoàng tử giá lâm.”

Tiếng thái giám lanh lảnh từ ngoài hành lang vọng vào, tựa như gợn sóng lan ra khắp mặt hồ.

Bên trong đình lập tức lặng ngắt như tờ, mọi người đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Nhị hoàng tử Tạ Thông sải bước tiến vào trong sự hộ tống của tùy tùng.

Ánh mắt hắn đảo qua một vòng, thấy toàn bộ khách khứa đều đang quỳ lạy. Ngoài công chúa Trinh Dương mặt mũi tái mét đứng dậy hành lễ ra, chỉ có một bóng dáng vẫn ung dung đứng thẳng giữa đám người đang quỳ…

Tạ Thanh Yến chắp tay bái lễ.

Y được sắc phong trừ lễ tế trời thì đều được miễn quỳ, toàn bộ Đại Dận chỉ có một người được đặc ân này. Dù là gặp thánh thượng cũng vậy, huống chi chỉ là một hoàng tử như hắn.

Trên vẻ mặt lo lắng của Nhị hoàng tử lộ vẻ âm trầm lướt qua rồi tan đi trong chớp mắt.