Trong phủ Quốc Công phân chia giai cấp rõ ràng. Đừng nói là bọn hạ nhân, ngay cả Thích Bạch Thương cũng là lần đầu đến chính viện.
Ai ai cũng biết tuy Thích Thế Ẩn không phải ruột thịt nhưng Khánh Quốc Công lại yêu quý hắn nhất, còn đặc biệt cho phép hắn sống trong Đông sương của Quan Lan Uyển từ nhỏ, ở cùng viện với lão nhân gia.
Qua mấy hòn giả sơn và chiếc cầu nhỏ trong vườn, có thể thấy thấp thoáng chính thất năm gian uy nghi nằm ở hướng Nam trong Quan Lan Uyển, đó chính là nơi ở của Khánh Quốc Công.
Thích Bạch Thương không hề nhìn sang lấy một lần, đi vòng qua đường mòn và hành lang gấp khúc, đi thẳng đến Đông sương.
Khi hai người đến nơi, vừa hay gặp phải một nam nhân vận y phục thư đồng đang bước ra từ phòng trong, quay lưng lại định đóng cửa. Nghe thấy tiếng động, gã ngoái đầu thì thấy Thích Bạch Thương đang che mặt bằng lụa mỏng, bất giác sững người: “Ngươi là…”
“Đây là đại tiểu thư nhà chúng ta.” Liên Kiều nhanh chóng tiếp lời: “Trưởng công tử có ở trong phòng không?”
“Đại tiểu thư? Sao có thể?” Thư đồng trố mắt nhìn nàng: “Rõ ràng lời đồn nói rằng đại tiểu thư là…”
“Trả lời đi.”
Hiếm khi Thích Bạch Thương tỏ ra lạnh nhạt.
Nàng mặc áo váy lụa màu vàng nhạt, rõ ràng mang gương mặt dịu dàng thuần khiết, trông thì yếu đuối vô hại, vậy mà giờ đây trong mắt lại lộ ra khí thế khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Thư đồng vô thức chỉ vào trong phòng: “Ở… ở thư phòng ạ.”
“Thứ lỗi.”
Vừa dứt lời, Thích Bạch Thương liền gạt tay thư đồng, đẩy cửa bước vào.
“Ê, khoan đã, sao cô có thể tự tiện xông vào…”
Thư đồng bị Liên Kiều ngăn lại bên ngoài, Thích Bạch Thương bước qua gian ngoài, rẽ về hướng Bắc, đập vào mắt là bốn vách tường toàn là sách vở được bày biện ngăn nắp.
Đối diện nàng là một bóng người cao ráo đang đứng ngay ngắn sau bàn, tay cầm bút lông, viết chữ lên tờ giấy nền vàng viền lụa.
Màu giấy chói mắt khiến lòng Thích Bạch Thương thoáng chấn động, thầm nhủ mình đến không đúng lúc.
Khi còn nhỏ, nàng từng được sư phụ kể cho nghe nhiều chuyện lạ, trong đó có nói đến loại giấy vàng viền lụa này vốn chỉ dùng để dâng tấu chương, là loại giấy trang trọng nhất trong các loại giấy hiện nay.
Nói cách khác, rất có thể Thích Thế Ẩn đang viết tấu chương dâng lên thánh thượng, vào lúc này mà bị quấy rầy là điều đại kỵ.
Quả nhiên.
Nghe thấy tiếng động, Thích Thế Ẩn vẫn viết nốt dòng cuối rồi mới nín thở thu bút, ánh mắt sắc bén quét tới: “Có việc gì?”
Ánh nhìn ấy lạnh buốt, mang vài phần khí thế nghiêm khắc khi thẩm án của Đại Lý Tự.
Thích Bạch Thương thoáng buồn bực, ai chẳng biết tính tình Thích Thế Ẩn vốn lạnh lùng khắc nghiệt, trong phủ Quốc công, tính cả lão phu nhân lẫn Quốc công gia thì hắn chính là người khó nói chuyện nhất, bây giờ bị nàng cắt ngang khi đang xử lý chính sự, e rằng lại càng khó chấp nhận yêu cầu của nàng.
Thế nhưng tên đã lên dây, nàng chỉ có thể lên tiếng: “Bạch Thương tham kiến huynh trưởng, hôm nay có một việc không thể không đến cầu huynh trưởng…”
Liên Kiều đứng ở cửa phòng vừa căng thẳng vừa ngưỡng mộ giọng nói vọng ra từ bên trong.
Đây là lần đầu nàng ấy thấy tiểu thư nhà mình nói nhanh như vậy. Không biết nếu người gặp chuyện là nàng ấy, liệu tiểu thư có sốt ruột đến thế không…
Trong thư phòng, Thích Bạch Thương vừa nói xong lý do, còn chưa kịp mở miệng cầu xin, đã nghe một tiếng đáp lạnh lùng, dứt khoát: “Được.”
Liên Kiều sững người.
Ngay cả Thích Bạch Thương trong thư phòng đang thở dốc vì nói quá nhanh cũng ngẩng đầu, ngẩn ra: “Huynh trưởng?”
Đồng ý rồi?
Chẳng phải vẫn nói Thích Thế Ẩn nghiêm khắc lạnh lùng, là người khó mở lời nhất sao?
Thích Thế Ẩn đã hạ bút, gấp lại tờ giấy vàng: “Hàm Mặc, lập tức chuẩn bị xe tới Lăng Uyển. Nhớ mang theo công văn và bút mực, ta cần dùng trên đường.”
“Vâng, công tử.”
Những lời mà Thích Bạch Thương đã chuẩn bị suốt dọc đường, trừ câu mở đầu ra thì chưa kịp dùng đến chữ nào. Giờ đây, nàng chỉ đứng ngơ ngác nhìn bóng người đang bước về phía mình.
Trong lúc hoang mang, nàng bỗng nhớ lại…
Khi ấy nàng mới chín tuổi, cuối năm giá rét, bóng dáng nàng gầy yếu mặc áo quần mỏng manh đứng giữa con phố dài phủ đầy tuyết, ngước nhìn cánh cổng cao vời vợi của phủ Quốc công.
Trong cơn gió lạnh buốt, cũng là một thiếu niên cao gầy mang dáng vẻ đĩnh đạc thanh cao bước xuống xe ngựa, tự tay bế nàng xuống.
Bàn tay rộng lớn ấm áp ấy nắm lấy tay nàng, bao trọn lấy đôi bàn tay nhỏ bé lạnh cóng của nàng.
Rồi thiếu niên ấy dắt tay nàng cùng bước qua ngưỡng cửa phủ Quốc công cao thật cao.
[Bạch Thương.]
[Từ hôm nay, ta chính là huynh trưởng của muội.]
Chỉ là sau này năm tháng đổi thay, Thích Bạch Thương đã quen nhìn thế thái nhân tình, câu nói năm đó, nàng sớm đã quên mất.
Nàng cứ ngỡ hắn cũng quên rồi.
Thiếu niên bước trong tuyết năm nào giờ đã là Thích Thế Ẩn đã qua tuổi cập quan đang bước đến trước mặt nàng.
Thấy Thích Bạch Thương ngẩn ngơ, hắn khẽ thở dài: “Sao lại ngạc nhiên? Không phải muội vẫn gọi ta là huynh trưởng sao? Chuyện nhỏ như đưa muội đến Lăng Uyển, huynh vẫn làm được.”
Dáng vẻ huynh trưởng thuở thiếu niên dần hiện rõ trong trí nhớ của nàng, vẫn là đôi mày hơi nhíu, bộ dạng kiệm lời nghiêm nghị ấy.
Thì ra hắn chưa từng thay đổi, cũng chưa từng quên.
“Vâng.” Thích Bạch Thương đáp một cách trịnh trọng: “Bạch Thương đa tạ huynh trưởng.”