Chương 43: Công chúa động thủ

Bên ngoài sân, một tiểu đồng mặc áo xanh vội vã chạy vào, nhưng chưa kịp vào hẳn bên trong đã bị Tử Tô chặn lại.

“Có chuyện gì mà tự tiện xông vào!”

Tiểu đồng hoảng hốt dừng bước, quỳ xuống bái lạy: “Đại tiểu thư, tiểu nhân là người trong phòng Nhị tiểu thư, được Vân Tước sai đến truyền tin, xin người mau tới Lang Uyển cứu tiểu thư Uyển Nhi! Trong trà của tiểu thư bị công chúa Trinh Dương động tay động chân, giờ đã hôn mê bất tỉnh rồi!”

“Choang.”

Tấm lệnh bài bằng sắt rơi khỏi tay.

Thích Bạch Thương bừng tỉnh, nhặt lệnh bài lên, sắc mặt tái nhợt đứng bật dậy: “Tử Tô, theo ta đến Lang Uyển.”

Liên Kiều cũng giật mình tỉnh táo lại: “Không được đâu tiểu thư, đại phu nhân đã ra lệnh cấm túc người trong phủ! Họ sẽ không để người ra ngoài đâu!”

Bước chân Thích Bạch Thương khựng lại, sát ý trong mắt như sắp tràn ra ngoài.

Song chỉ thoáng sau, nàng hít sâu một hơi, đè nén cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, đồng thời quay sang hỏi tiểu đồng kia: “Hiện giờ phụ thân và thúc phụ có ở trong phủ không?”

Tiểu đồng ngẩn người: “Cả hai đều không có mặt. Nhưng Đại công tử đang ở trong thư phòng.”

“Tử Tô, mang theo hòm thuốc, chuẩn bị xe.”

Thích Bạch Thương nhìn tiểu đồng: “Dẫn đường, ta muốn cầu kiến huynh trưởng.”

Trên đường đến gặp Thích Thế Ẩn, Thích Bạch Thương nghe tiểu đồng kể lại chuyện xảy ra ở yến tiệc ngắm sen tại Lăng Uyển hôm nay.

Chuyện là vào giờ ngọ, Lăng Uyển mời một đoàn vũ cơ người Hồ đến múa trợ hứng cho tiệc rượu. Trong lúc múa, có tiết mục rót rượu dâng trà cho các vị khách ở hàng đầu, đều dùng bình rượu và bình trà trên chính bàn của họ. Những người ngồi hàng đầu không chút phòng bị nên cứ cứ thế uống vào.

Nào ngờ điệu múa còn chưa kết thúc, Thích Uyển Nhi đột ngột đau đớn ngã xuống đất, chẳng bao lâu sau thì bất tỉnh không tỉnh lại được nữa.

Vũ cơ đã rót rượu cho nàng bị áp giải ra tra hỏi, cuối cùng khai nhận là do công chúa Trinh Dương bức ép, sau đó thừa lúc mọi người không chú ý mà uống thuốc độc tự vẫn.

“Chết rồi sao?” Ánh mắt Thích Bạch Thương thoáng trầm xuống, truy hỏi.

“Khi ấy cảnh tượng vô cùng hỗn loạn, thị vệ của Lăng Uyển lôi vũ cơ kia xuống, các quý nhân thì bận lo cho tiểu thư Uyển Nhi, chẳng ai để ý sống chết của ả ta nữa.”

“Công chúa Trinh Dương sao…”

Thích Bạch Thương nhíu mày. Nàng vẫn còn nhớ rõ hôm ấy khi đến phòng Đại phu nhân nghe răn dạy, vô tình đứng ngoài cửa nghe được một câu:

[Ta chỉ lo công chúa Trinh Dương sẽ…]

Nay xem ra, có vẻ Đại phu nhân đã sớm đã đoán trước được việc công chúa Trinh Dương sẽ ra tay với Uyển Nhi.

Liên Kiều phụ họa: “Cũng chẳng lạ. Công chúa Trinh Dương có tiếng là hay ghen trong kinh, nhìn thì yếu đuối nhưng hễ là chuyện có dính dáng đến Tạ Thanh Yến thì nàng ta tuyệt đối không tha cho ai. Có phải không?”

Câu cuối cùng là hỏi tiểu đồng kia.

Tiểu đồng do dự chốc lát, vừa sải bước vừa hạ giọng: “Ba năm trước, lễ cập quan của Tạ hầu gia được tổ chức ở trong cung. Khi đó y uống hơi nhiều, bất chợt nắm lấy tay trái của một vũ cơ, không biết đang nhìn thứ gì mà cứ thế lật tay nàng ta xem rất lâu, chọc cho công chúa Trinh Dương giận dữ bừng bừng sau yến tiệc.”

Chuyện thâm cung này nàng chưa từng nghe qua, Liên Kiều hiếu kỳ hỏi dồn: “Vậy sau đó nàng ta làm gì?”

Tiểu đồng hạ giọng đáp: “Công chúa sai người bôi mật lên tay trái của vũ cơ kia, rồi nhét vào hộp nuôi đầy độc trùng để mặc cho chúng cắn rỉa suốt ba ngày. Vũ cơ ấy đau đến mức nhiều lần hôn mê, cuối cùng đành cắn lưỡi tự vẫn. Khi ấy, tay trái nàng ta chỉ còn lại máu thịt và xương trắng, đến một ngón nguyên vẹn cũng chẳng còn.”

“!”

Liên Kiều run bắn lên, mặt mày tái nhợt, lập tức câm nín.

Tiểu đồng nói: “Dưới gối Thánh thượng chỉ có mỗi một vị công chúa này nên hết mực sủng ái. Gϊếŧ vài nô tài thì thôi cũng đành, nhưng không ngờ nàng ta lại xuống tay với cả tiểu thư Uyển Nhi…”

“Đều là con người, đều là một sinh mệnh mà mẫu thân mang nặng mười tháng liều mạng sinh ra, nào có thể nói một câu “thôi cũng đành” cho xong?”

Thích Bạch Thương vẫn im lặng từ nãy bỗng dưng lên tiếng.

Giọng nàng lạnh lẽo khiến tiểu đồng sững người, vô thức ngoái đầu nhìn nàng một cái.

Song hắn nhanh chóng cúi đầu xuống: “Đại tiểu thư, đến nơi rồi. Phía trước là Quan Lan Uyển, Trưởng công tử ở Đông sương.”

Thích Bạch Thương biết hạ nhân trong phủ phải nghe theo quy củ nghiêm khắc, gật đầu: “Nếu ngươi không tiện vào trong thì có thể lui xuống. Việc còn lại để ta.”

“Đa tạ tiểu thư thông cảm.”

Tình hình bên Lăng Uyển vẫn chưa rõ ràng, Thích Bạch Thương không dám chậm trễ, lập tức bước vào viện.

Liên Kiều theo sát phía sau.