Hương trầm âm thầm cháy giữa không gian tĩnh lặng, ngoài Phật đường bỗng vang lên mấy tiếng chim vỗ cánh bay vào viện.
Tiếp đó là tiếng gõ cửa khe khẽ.
“Công tử.” Đổng Kỳ Thương khẽ gọi: “Liên Lạc Ty vừa mật tín cho ngài.”
Tạ Thanh Yến hành lễ: “Mẫu thân, trong quân có việc, con xin cáo lui trước.”
…
Cửa Phật đường khép lại phía sau.
Tạ Thanh Yến nhận cuộn giấy mật tín từ tay Đổng Kỳ Thương, mở ra.
Hai dòng chữ siêu nhỏ đập vào mắt…
[Chỗ cất sổ sách, nữ y Ly Sơn.]
[Hôm nay trưởng nữ nhà họ Thích bị cấm túc trong phủ. Nàng không thân thiết với ai trong Thích gia, chỉ gần gũi với Thích Uyển Nhi.]
Tạ Thanh Yến xem xong, cụp mi, trên góc nghiêng trác tuyệt toát ra vẻ lạnh lẽo hơn ngày thường đôi phần. Y nhận lấy chiết hỏa tử từ tay Đổng Kỳ Thương, châm lửa lên một góc tờ mật tín nhưng vẫn không buông tay.
Ngọn lửa bùng lên, liếʍ dọc theo đốt ngón tay thon dài trắng như ngọc.
“Công tử!” Đổng Kỳ Thương cau mày nhắc nhở.
Tạ Thanh Yến cụp mắt, mãi đến khi ánh lửa cháy rực trong đôi mắt đen thẳm tắt hẳn, y mới buông tay. Tro tàn tung bay.
Vết chai trên ngón tay đỏ rực vì bỏng nhưng y lại chẳng để tâm, thản nhiên hạ tay áo xuống.
“Xuất phủ.”
Tạ Thanh Yến bước ra khỏi hiên nhà, đi vào nắng trưa chói chang rực lửa.
Đổng Kỳ Thương sững người một thoáng rồi vội đuổi theo: “Yến tiệc ngắm sen ở Lăng Uyển sẽ bắt đầu vào buổi chiều, hôm nay công tử không ở lại phủ để cùng đi với Trưởng công chúa sao?”
“Ừ.”
Đổng Kỳ Thương hỏi: “Vì sao? Phủ Trưởng công chúa không tốt sao?”
Bước chân của Tạ Thanh Yến thoáng khựng lại.
“Tốt chứ.”
Lời ấy thốt ra tựa như bông tuyết lặng lẽ rơi xuống núi rừng, mơ hồ không tiếng động.
“Có điều quá tốt, tốt đến mức khiến ta quên mất mình đã giẫm lên bao nhiêu sinh mạng, bò ra từ trong núi thây biển máu.”
…
Ở ngoài cửa hông phủ Trưởng công chúa.
Tạ Thanh Yến đặt chân lên ghế gỗ, cúi người bước vào xe ngựa: “Tới Lăng Uyển.”
Đổng Kỳ Thương ngồi trên ghế đánh xe sửng sốt, ngoái đầu lại: “Không phải người công tử muốn gặp… hôm nay không đến sao?”
“Không sao cả. Nàng không đến…”
Tạ Thanh Yến nhắm mắt lại, cả người ngả vào vùng tối mờ mịt.
“Thì mời nàng đến.”
…
Buổi trưa.
Góc sân sau trong phủ Khánh Quốc công.
Thích Bạch Thương tháo lớp vải trắng quấn trên tay trái, sau khi thay thuốc mới trong ngày, nàng lại bắt đầu quấn từng vòng vải lên cổ tay và ngón cái như thường lệ.
Nàng vừa quấn băng, vừa âm thầm tính toán trong lòng.
Nhà họ Tống giờ đang bận rộn lo chuyện kết thân giữa Uyển Nhi và Tạ Thanh Yến, không rảnh bận tâm đến nàng. Lúc này chính là thời điểm thích hợp nhất để sắp xếp việc tiếp cận An phủ.
Khác với nhà họ Thích, phủ An thái phó có nhân khẩu đông đúc, con trai dưới gối có đến năm sáu phòng, đám cháu chắt thì nhiều không đếm xuể. Con gái thì ít, chỉ có một đích nữ và một thứ nữ…
Vị quý phi trong cung hiện nay chính là người sau.
Có điều sau khi bà ta sinh ra Tam hoàng tử và công chúa độc nhất được Thánh thượng sủng ái thì đã được chuyển thành đích nữ của Thái phó, cũng chẳng còn mấy người nhớ rõ xuất thân của bà ta nữa.
Còn vị đích nữ từng nổi danh khắp kinh thành một thời kia thì đã sớm bị người đời lãng quên.
“Liên Kiều.”
Thích Bạch Thương đã quyết, khẽ gọi một tiếng.
“Tiểu thư gọi nô tỳ ạ?” Ngay sau đó, có một cái đầu nhỏ thò ra từ phía sau khung cửa sổ ngoài hành lang.
“Trước khi vào kinh, những tin tức em dò được là từ đâu ra?”
“Dạ là từ Hồng Y Lâu ạ.” Liên Kiều tỏ ra thần bí: “Chỗ đó nổi danh là nơi không gì không biết, không nơi nào không tới. Nhưng giá tin tức ở đó đắt đỏ, mấy chuyện em hỏi đều là những tin rẻ tiền và cấp thấp nhất trong số đó rồi.”
Thích Bạch Thương ngẫm nghĩ nhìn nàng ấy: “Nơi bí mật như vậy thì đáng ra không phải nơi mà ai cũng biết.”
“Chết rồi! Nô tỳ quên khuấy mất!” Liên Kiều lập tức chạy vào gian bên, lục tung cả đống rương suốt một hồi lâu.
Lúc trở lại với mái tóc rối bời, nàng ấy nâng một tấm lệnh bài bằng sắt đến trước mặt Thích Bạch Thương: “Đây là thứ mà tiên sinh từng đưa cho cô nương, nói là lúc còn hành y từng được quý nhân trong kinh ban cho. Hồi đó nô tỳ cũng dùng lệnh bài này mới vào được Hồng Y Lâu.”
“Tiên sinh?”
Thích Bạch Thương ngẩn người đón lấy: “Sư phụ ta vốn không biết chuyện ta vào kinh, sao lại…”
“Là người dặn trước lúc đi, nếu tiểu thư không vào kinh thì cứ coi như chưa từng thấy lệnh bài này. Còn nếu quyết phải quay lại thì bảo nô tỳ nhất định phải giao nó cho tiểu thư.”
Liên Kiều gãi đầu, cố nhớ lại: “Hình như người còn nói gì đó… rằng một khi vào kinh là đã bước vào ván cờ, dặn tiểu thư phải suy nghĩ thật kỹ.”
Thích Bạch Thương nhìn chằm chằm hai chữ “Hồng Y” khắc trên thẻ sắt, trong lòng hơi chấn động.
“Sư phụ…”
Mười năm chuyện cũ như thoáng qua trong chớp mắt. Nàng im lặng hồi lâu, rồi siết chặt tấm lệnh bài trong tay.
Nàng điều chỉnh hơi thở, quay sang phía Liên Kiều, định hỏi kỹ chuyện liên quan đến Hồng Y Lâu.
“Đại tiểu thư, có chuyện rồi!”