Một nén nhang sau, trước cửa chính phủ Trưởng công chúa.
Hai thân binh của Nguyên Thiết theo về đang đứng gác ở ngoài, mỗi người một bên, tựa vào hai con sư tử đá trước cổng.
Người phía Đông cảm khái: “Lần trước Tạ hầu gia hồi kinh, tướng quân còn đang tuần phòng ở Kinh Kỳ nên ta chẳng thể gặp mặt. Hôm nay mới thấy tận mắt, quả thật đúng như lời đồn, Tạ hầu gia đúng là mang phong thái của bậc tiên nhân, khiến người ta ngỡ ngàng.”
Người phía Tâyi bĩu môi: “Chẳng trách trong kinh đồn đại khắp nơi rằng Tạ hầu gia không phải con ruột của tướng quân. Một tên mọi rợ… khụ, yêu quái hoang dã, một người lại như tiên hạc chốn thiên đình, nhìn thế nào cũng không thấy giống cha con.”
“Xì, lời đồn vớ vẩn mà cũng tin, không muốn giữ cái đầu nữa à?”
Người phía Đông quay đầu hạ giọng: “Chứ còn sao nữa? Ta thấy dạo gần đây tướng quân văn nhã hơn hẳn, không chửi tục nữa, còn biết nghiên cứu thư họa rồi kia!”
Lời còn chưa dứt, cửa phủ đã mở toang.
Một con “gấu đen” xách đại đao xông thẳng ra ngoài, mặt đen mắt trợn, gào lên giận dữ:
“Dám đưa thứ giả ra lừa ta! Lão tử phải sang thành Tây chặt đầu lão già Lễ bộ Thượng thư kia làm cái bô!”
Đám thân binh: “…”
…
Khi Tạ Thanh Yến bước vào Phật đường, tiếng rống điên cuồng của Nguyên Thiết vang dội khắp nửa phủ, len vào không gian trầm mặc của ánh nến và mùi đàn hương bên trong.
Ngón tay Trưởng công chúa đang lần chuỗi hạt châu niệm kinh khựng lại giây lát rồi lại tiếp tục, vẫn không mở mắt.
Tạ Thanh Yến cũng không phát ra tiếng động, dừng bước sau màn rèm buông thõng.
Ánh nến phủ lên pho tượng thần đang được thờ phụng.
Đối diện với pho tượng Phật dát vàng nghiêm trang uy nghi, y không hành lễ, cũng chẳng quỳ lạy, chỉ yên lặng nhìn ngắm.
Không có vẻ thành kính, cũng chẳng hề chế nhạo.
Tựa như trong mắt y, tượng Phật chỉ là vật chết, một món đồ trang trí, chẳng khác gì bàn ghế đèn nến trong gian này.
Bởi xưa nay y không tin thần Phật, cũng chẳng tin con người.
Trưởng công chúa niệm kinh xong, quay đầu lại liền bắt gặp khoảnh khắc đó của Tạ Thanh Yến…
Cơn gió thoảng qua cuốn màn lụa bay lên, làn vải mỏng lay động, y đứng đơn độc giữa không trung mịt mờ tựa mây khói, như thể chỉ cần bước hụt một bước, sẽ rơi xuống vạn trượng, tan xương nát thịt.
Trái tim công chúa trưởng bỗng thắt lại, bà vô thức siết chặt chuỗi hạt, giọng khẽ run:
“Yến nhi.”
Giọng nói nhỏ nhẹ kéo y về với thực tại, Tạ Thanh Yến cụp mi: “Mẫu thân, con đây.”
“Đợi lâu rồi nhỉ?” Trưởng công chúa cố nén nỗi bất an, bước đến gần.
“Phật đường thanh tĩnh, đợi bao lâu cũng không sao.” Tạ Thanh Yến đưa tay đỡ lấy bà, bình tĩnh hỏi: “Mẫu thân đang tụng kinh cầu phúc cho ai vậy?”
“Nghe nói các nơi như Kỳ Châu, Mân Châu gặp phải nạn hạn hán, dân tình khốn đốn. Bệ hạ cấp ngân lượng cứu tế lại dẫn đến việc dân chạy loạn, giặc cướp lộng hành.”
Trưởng công chúa khẽ thở dài, được y dìu ngồi xuống chiếc ghế bên trong Phật đường.
“Hôm nay tụng kinh, một là cầu thiên tai sớm qua đi, bách tính Đại Dận ta không phải chịu cảnh lưu lạc; hai là cầu Phật tổ phù hộ, Yến nhi nhà ta mới về kinh chưa được bao lâu, đừng có đi dẹp loạn nữa.”
Tạ Thanh Yến dâng trà lên cho bà: “Mẫu thân không cho đi, con sẽ không đi.”
“Thật không?” Nỗi u sầu trong mắt công chúa trưởng chợt tan đi, thấp thoáng niềm vui. Bà thuận miệng hỏi: “Ta còn nghe nói mấy hôm trước con đã gửi thiệp mời dự tiệc ngắm sen ở Lang Uyển cho đích nữ Thích Uyển Nhi của phủ Khánh Quốc công?”
Tạ Thanh Yến không đáp, xem như ngầm thừa nhận.
Thiệp đó là do Vân Xâm Nguyệt gửi đi.
Hôm sau y mới từ Kinh Kỳ trở về, lúc ấy mới “nghe nói” mình có cảm tình với nhị tiểu thư nhà họ Thích.
Vân Xâm Nguyệt giải thích rằng chỉ có làm vậy mới câu được vị đại tiểu thư bí ẩn kia ra mặt. Còn mượn danh Thích Uyển Nhi chỉ là thuận nước đẩy thuyền cho hợp lẽ mà thôi.
Tạ Thanh Yến biết hắn nói thật, nhưng cái tính thích xem trò vui không ngại chuyện lớn của Vân Xâm Nguyệt lại càng thật hơn.
Thấy y im lặng, Trưởng công chúa có vẻ ôm lấy một tia hy vọng, khẽ hỏi: “Năm nay con thật sự chịu đến dự tiệc ngắm sen ở Lang Uyển rồi sao?”
“Vâng.”
Ngón tay đang cầm chén trà của Trưởng công chúa khẽ run, gương mặt hiện rõ niềm vui nhưng lại không kìm được do dự: “Con… con không còn hận người đó nữa sao?”
Màn lụa mỏng trong Phật đường như dừng lại trong khoảnh khắc.
Ánh mắt Tạ Thanh Yến tối hẳn.
Chỉ trong chớp mắt, y ngẩng đầu, ngũ quan tuấn mỹ nhã nhặn, vẻ mặt ôn hòa nở nụ cười như gió xuân ấm áp: “Mẫu thân lại đùa rồi. Con có gì mà phải hận?”
Trưởng công chúa sững người trên ghế.
Khoảnh khắc ấy, bà nhìn thấy trong mắt Tạ Thanh Yến thấp thoáng nét không đành lòng, thất vọng, áy náy và cảm xúc gì đó gần như bi thương.