Chương 40: Giống cha con chỗ nào chứ?

Sáng nay Tạ Thanh Yến bước vào phủ Trưởng công chúa, vốn định đến Phật đường thăm hỏi bà.

Có điều vừa đi ngang qua Tương Vân Đường, bỗng có một bóng người to lớn lực lưỡng lao tới, ngay sau đó là một tiếng quát như sấm rền giáng xuống viện:

“Ha ha ha ha ha ha ha… Tiểu tử, đỡ chiêu đây!”

Bóng dáng như gấu đen ấy xông thẳng về phía Tạ Thanh Yến, mà Đổng Kỳ Thương đứng bên cạnh y đã lập tức rút đao khỏi vỏ.

Thế nhưng vị thiếu niên đội ngọc quan, mặc hoa phục kia còn nhanh hơn hắn một bước.

Tạ Thanh Yến điềm tĩnh nghiêng người né tránh, ngửa người về sau, tay áo rộng khẽ phất nhẹ, chớp mắt đã đẩy chuôi đao trong tay Đổng Kỳ Thương trở về vỏ. Đồng thời y mượn thế lui về sau, tránh được một chưởng kia giáng tới trước ngực, cả người nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Lùi hai bước, mượn thế hóa giải dư lực, Tạ Thanh Yến dừng lại, rồi cúi người hành lễ, cất giọng ôn hòa.

“Phụ thân.”

Tới đây, tay áo tuyết trắng rũ xuống như cũ.

“Được lắm tiểu tử! Ba năm không gặp, tiến bộ phết đấy!”

“?”

Đổng Kỳ Thương đang đề phòng thì sững người, tay cầm đao khựng lại giữa không trung.

Tới khi hoàn hồn, hắn gần như không dám tin quay đầu lại nhìn về phía “con gấu đen” đang cười ha hả rồi ôm chầm lấy Tạ Thanh Yến, ra sức vỗ lưng y.

Một người trung niên râu quai nón, cao tám thước, vai u thịt bắp, da đen bóng, đầu báo mắt tròn, trên mặt còn có một vết sẹo dài ngang qua má phải, vốn đã không dễ nhìn lại toát ra vẻ hung thần ác sát.

Mà người đang bị ôm chặt trong “vuốt gấu” ấy…

Công tử nhà hắn có khí chất thanh nhã, dung mạo như ngọc tuấn mỹ bậc nhất, vừa đoan chính như núi cao vững chãi, lại mang phong độ nho nhã của bậc quân tử.

Giống cha con chỗ nào chứ?

“Tối qua tuần phòng thay ca, sáng nay lão tử vừa về đến phủ đã bắt gặp con quay về!”

Nguyên Thiết vừa ôm Tạ Thanh Yến vừa kéo y đi về phía gian chính của Tương Vân Đường, lúc đi ngang qua Đổng Kỳ Thương thì dừng lại, đảo mắt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, cất giọng chê bai: “Con mới thu nhận hộ vệ à? Trông ngốc vậy?”

“Lần đầu gặp phụ thân oai nghi lẫm liệt, hắn chấn động cũng dễ hiểu.” Tạ Thanh Yến bình thản đáp.

“Ha ha ha ha ha, có lý! Không hổ là con ta, quả là giống ta, thông minh lắm!”

Nguyên Thiết cười vang, vỗ tay lên vai Tạ Thanh Yến, không cho y cơ hội phản kháng đã kéo thẳng người vào gian chính Tương Vân Đường.

“Con về đúng lúc lắm! Sắp đến sanh thần của mẫu thân con rồ, đến đây xem giúp ta, lễ vật ta chuẩn bị có phải rất… cái gì ấy nhỉ… tinh mắt ấy!”

“Sanh thần mẫu thân vào cuối năm, còn bốn tháng nữa.”

“Chậc, một năm trôi qua quá nửa rồi, chẳng phải là sắp đến rồi còn gì!” Giọng nói rền vang của ông từ trong Tương Vân Đường vọng ra, dội khắp cả viện.

“…”

Trong viện, Đổng Kỳ Thương lặng lẽ xoa mặt, ôm đao đứng nép dưới mái hiên, nét mặt vô cảm tiếp tục làm nhiệm vụ hộ vệ.

Còn trong Tương Vân Đường, sau một hồi loay hoay, cuối cùng Nguyên Thiết cũng lôi ra một chiếc hộp dài từ trong đống hòm lớn nhỏ.

Thân hộp được làm từ gỗ trắc viền chỉ vàng, nhìn mộc mạc mà quý giá.

Nguyên Thiết vỗ lên chiếc hộp, vừa mở ra vừa hùng hồn khoe khoang: “Đây là kiệt tác của danh họa sơn thủy triều trước - Vân Anh Dịch, bức “Mưa thu trong núi vắng”! Là Lễ bộ Thượng thư gửi tới mấy hôm trước, chẳng phải mẫu thân con thích tranh của Vân hoạ sư nhất sao? Ta tốn một mớ bạc cùng bao công sức mới tìm được một bức đó!”

Tạ Thanh Yến đón lấy, mở bức tranh cuộn lại được đóng khung vô cùng tinh xảo ra, nhìn lướt qua một lượt.

“Thế nào? Không tệ đúng không?” Nguyên Thiết vừa xoa tay gấu vừa hớn hở nói: “Theo ta thấy thì tranh này vẽ quá đỉnh! Chắc chắn mẫu thân con sẽ thích, không chừng còn tha cho ta vụ hồi tháng trước lấy cây sáo trúc ngọc nàng cất kỹ đem cắm vào đất làm cọc cho hoa…”

Tạ Thanh Yến khép bức tranh lại: “Tranh giả.”

“Hả?”

Y đổi cách nói để phụ thân dễ hiểu hơn: “Giả đó.”

“…” Nụ cười nở rộ trên gương mặt như báo đen kia cứng đờ: “Vì sao?”

“Bút pháp sai. Vân Anh Dịch vẽ tinh tế, uyển chuyển, đặt bút ở trung phong, am hiểu bút pháp mềm mại thuần thục. Nhưng bức này lại dùng bút pháp phủ phách, nét đứt gãy, dứt khoát, thiên về biến hóa mạnh mà không chú trọng sự mềm mại.”

“Bút pháp… pháp xuân?” Gương mặt báo đen của Nguyên Thiết hiện vẻ mơ hồ: “Không phải tranh vẽ mùa thu sao, sao lại dính dáng tới mùa xuân?”

“…”

Tạ Thanh Yến hiếm khi cạn lời.