Chương 39: Con cá muốn câu đã chạy mất

Sát thần gϊếŧ người không chớp mắt mà họ gặp ở Ly Sơn đêm hôm đó rất có thể chính là Tạ Thanh Yến, người luôn được ca tụng là ôn hòa, khiêm nhường, là bậc quân tử hiếm thấy trên đời. Chuyện này nàng chỉ có linh cảm chứ không có chứng cứ.

Huống hồ, có nói với Tử Tô cũng chẳng ích gì, chỉ khiến nàng ấy nơm nớp lo sợ với nàng thôi.

Thích Bạch Thương lại trở mình, nheo mắt nhìn ánh nắng ngoài cửa.

Cũng có thể Tạ Thanh Yến đã sớm quên sạch chuyện xảy ra đêm đó, lần này gửi thϊếp là vì động lòng với Uyển Nhi, muốn nhân cơ hội kết thân với Thích gia để về phe Nhị hoàng tử?

Nghĩ thế nào cũng chẳng thấy là chuyện hay ho gì.

“A!”

Nàng vô ý đè trúng vết bỏng ở tay trái, rít khẽ một tiếng, vội vàng run rẩy nâng cánh tay băng vải trắng lên, cẩn thận xem xét thương tích.

Ngay lúc nàng còn đang chăm chú quan sát vết thương, Liên Kiều đã hớt hải chạy vào sân.

“Tiểu thư!”

Thích Bạch Thương lơ đãng ngước mắt: “?”

“Có một tin xấu và một tin tốt, tiểu thư muốn nghe cái nào trước?” Sắc mặt Liên Kiều nghiêm túc.

Thích Bạch Thương không đáp, chỉ uể oải nhìn nàng.

Liên Kiều thấy vậy cũng từ bỏ: “Phu nhân nói mấy hôm trước tiểu thư làm mất mặt phủ Quốc Công, nên bắt tiểu thư đóng cửa ở trong phòng, không cho đi dự yến ngắm sen hôm nay!”

“…”

Hàng mi cụp xuống của Thích Bạch Thương khẽ động, ánh mắt lập tức sáng lên: “Ồ, thế còn tin xấu?”

“Tin tốt là…”

Liên Kiều nghẹn lời, tức tối giậm chân: “Tiểu thư!”

Thích Bạch Thương nhìn nàng ấy với ánh mắt mong chờ.

Liên Kiều bó tay, bất đắc dĩ nói: “Phu nhân nói từ nay tiểu thư không cần tới thỉnh an sáng tối nữa, bà không muốn thấy tiểu thư.”

Hai tin tốt tới liên tiếp khiến bao nhiêu uể oải tan biến sạch, Thích Bạch Thương cảm thấy như thể mình sống lại rồi.

“Liên Kiều, mang cho ta hai quyển y thư, mấy hôm nay ta bế quan ôn bài.”

Liên Kiều tức tối: “Tiểu thư! Rõ ràng phu nhân ganh tỵ nhan sắc tiểu thư đứng đầu kinh thành, cố tình không cho tiểu thư cơ hội lộ mặt trước đám quyền quý, sao tiểu thư còn vui vẻ được chứ!”

“Chuyện này ấy à.” Thích Bạch Thương khẽ cười: “Ta cầu còn không được.”

Nghe giọng tiểu thư nhẹ bẫng như sắp bay lên trời, Liên Kiều thở dài, đưa mắt nhìn Tử Tô rồi ngoan ngoãn quay vào trong phòng, bắt đầu lục sách.

Một lát sau, trong phòng.

“Bốn tám, bốn chín, năm mươi.”

Liên Kiều nhìn chồng y thư, đếm đi đếm lại lần hai, nghi hoặc lẩm bẩm: “Lạ thật. Lúc rời quê rõ ràng là bốn mươi chín quyển y thư, sao giờ lại có thêm một quyển?”



“Sổ sách biến mất rồi?”

Chợ Tây kinh thành, mật điểm của Hồng Y Lâu.

Vân Xâm Nguyệt nhìn thủ lĩnh mật thám đang đứng trước mặt, tức giận bật cười: “Tên thiếu niên đó từ Kỳ Châu lên kinh thành, tất cả nơi hắn từng đặt chân các ngươi đều tra qua, vậy mà vẫn không tìm thấy sổ sách? Chẳng lẽ nó mọc cánh bay mất rồi chắc?”

Nam nhân trung niên có dung mạo bình thường cúi đầu, giọng điệu cũng không có gì đặc biệt như bao người khác: “Phó lâu chủ, việc này đúng là kỳ lạ. Mấy ngày đó, mật thám trong lâu bám theo hai nhóm người suốt dọc đường, mãi đến khi vào Ly Sơn mới mất dấu. Người trong lâu rải khắp nơi, tra toàn bộ những nơi họ đã đi qua nhưng vẫn không lần ra manh mối.”

Vân Xâm Nguyệt lay quạt, chau mày không nói.

Hắn hiểu rõ năng lực của mật thám Hồng Y Lâu, cũng biết đối phương không hề nói dối.

Nhưng đã tra xét nhiều nơi, lại có thể xác nhận chắc chắn rằng quyển sổ ấy là thật, thì nếu nó không nằm trên người thiếu niên đang trọng thương hôn mê kia, nhất định là hắn đã giấu ở đâu đó mới phải.

Tại sao vẫn không tìm được dù đã tra hết mọi nơi trên đường đi?

“Nghĩa là trước khi vào Ly Sơn thì sổ sách vẫn còn, nhưng sau khi vào rồi thì nó mới biến mất?”

“Đúng vậy.”

Trong lòng Vân Xâm Nguyệt mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn.

Chiếc quạt trong tay hắn càng lay càng chậm, đến lúc sắp ngừng lại thì đột nhiên có người rung chuông báo động trong mật thất.

Vân Xâm Nguyệt ngẩng đầu, đưa mắt ra hiệu.

Chẳng mấy chốc, nam nhân vừa rời đi lại quay trở lại.

Vân Xâm Nguyệt hỏi: “Chuyện gì?”

“Mật thám nhà họ Thích báo tin.” Nam nhân kia đáp: “Trong số nữ quyến ra phủ dự yến hôm nay, không thấy Đại tiểu thư nhà họ Thích là Thích Bạch Thương, có vẻ như đã bị cấm túc trong phủ.”

“Thích Bạch Thương?… Ly Sơn, nữ y, sổ sách.”

Vân Xâm Nguyệt chậm rãi đọc từng cái tên, ánh mắt chợt sáng lên tựa như màn sương dày đặc đột ngột bị xé toạc, cuối cùng cũng tìm thấy phương hướng.

Hắn cầm bút viết nhanh hai dòng chữ, rồi cuộn giấy lại, nhét vào khoang rỗng trong cán quạt, đưa cho người đàn ông kia.

“Lập tức đưa tới Liên Lạc Ty.”

Chờ đến khi cửa mật thất đóng lại, chuông đồng cũng ngừng rung.

Vân Xâm Nguyệt tựa vào thành ghế, khóe môi cong lên đầy thích thú.

“Người nhà họ Thích đúng là ngu ngốc thật. Nếu để con cá muốn câu chạy mất thì chẳng phải yến tiệc Tạ Thanh Yến bày ra còn có ý nghĩa gì nữa?”

….

Lời tác giả:

Tạ Diễm Chi: Muốn gặp thê tử nhưng nàng lại không đến.

Thích Bạch Thương: Ta lười vạch trần thôi, ngươi đến là để gặp ta chắc?