“Ngươi thân là trưởng nữ phủ Quốc công, lại tự ý rời phủ, chẳng màng đến danh tiết khuê nữ, thậm chí còn vì chuyện từ hôn với Lăng Vĩnh An mà gây náo loạn giữa đường, khiến phủ Quốc công mất sạch mặt mũi! Ngươi có nhận sai không?”
“Phu nhân hiểu lầm rồi ạ.” Thích Bạch Thương thong thả nói: “Lăng Vĩnh An bôi nhọ thanh danh Thích gia, con đi ngăn hắn lại.”
“Miệng mồm cũng lanh lợi lắm!” Ma ma quản sự trừng mắt quát: “Ngươi đi ngăn hắn mà sao càng ngăn càng ầm ĩ? Giờ thì hay rồi, cả kinh thành đều biết chuyện đại tiểu thư Thích gia xấu xí đến mức…”
Ánh mắt bà ta bất chợt dừng lại, mắc nghẹn khi nhìn thấy gương mặt sau tấm sa mỏng kia.
Còn nàng lại chớp mắt, giọng lơ đãng hỏi: “Biết… chuyện gì cơ?”
“Bốp!”
Phu nhân vỗ mạnh bàn: “Ngươi còn dám cãi lại! Nếu hôm đó không nhờ Tạ hầu gia ngăn cản, ngươi đã gây ra họa lớn, còn phá hoại mối giao hảo giữa hai phủ! Phụ thân ngươi nhân hậu không so đo, nhưng ta là chủ mẫu, không thể dung túng thứ hành vi vô lễ vô giáo dưỡng này!”
Giọng nói của Tống thị lạnh băng, từ đầu đến cuối chưa từng liếc nhìn Thích Bạch Thương lấy một lần: “Phạt ngươi hôm nay không được ăn cơm, đến từ đường quỳ gối, chép Nữ Giới mười lượt.”
Dưới điện không một tiếng động.
Tống thị đợi vài khắc, mất kiên nhẫn đập bàn: “Sao còn chưa trả lời?”
Lúc này Thích Bạch Thương mới ngẩng đầu, giọng khẽ khàng yếu ớt: “Bạch Thương không rõ… Nữ Giới là thứ gì?”
Tống thị nghẹn lời.
Nàng rủ mi, dáng vẻ mỏng manh đáng thương: “Phu nhân cũng biết Bạch Thương đã lưu lạc bên ngoài từ nhỏ, lúc về phủ lại ít được dạy dỗ, chưa từng học lấy một chữ.”
“Ngươi… ngươi đang ám chỉ ta dạy dỗ không nghiêm ư?”
“Bạch Thương không dám.” Giọng nữ khẽ run: “Phu nhân bớt giận.”
“Tốt lắm…”
Tống thị tức đến run tay, chỉ thẳng ra ngoài sân: “Vậy thì quỳ ở từ đường một ngày cho ta! Chưa tới trời tối, không được phép rời khỏi đó!”
“…”
Thích Bạch Thương cụp mi, từ tốn quỳ xuống, nhẹ giọng đáp: “Tạ ơn phu nhân.”
Nói xong, nàng xoay người, vẻ nhát gan rụt rè tiêu tan trong khoảnh khắc ấy, chỉ còn vẻ hờ hững lãnh đạm như thường.
Trước khi vạch rõ mối liên hệ giữa Thích gia và cái chết của mẫu thân, nàng chưa thể rời phủ. Chuyện phải nhẫn thì nhẫn, không được bỏ sót điều nào.
Đợi đến khi chân tướng năm xưa được phơi bày, nàng nhất định sẽ đòi lại tất cả.
Thích Bạch Thương bước ra khỏi chính điện, men theo hành lang.
Cách bức tường, giọng nói sắc bén cố đè nén của ma ma quản sự vẫn lọt vào tai nàng: “Phu nhân, tiện nhân này vốn đã mang bộ dạng yêu nghiệt, lại giỏi quyến rũ nam nhân, tuyệt đối không thể để nó lộ diện trước mặt các vị quý nhân ở Lang Uyển, càng không thể để hầu gia Định Bắc trông thấy nó!”
“Im miệng!” Tống thị lạnh lùng liếc bà ta: “Ta tự có tính toán. Đi gọi người canh giữ nàng ta, chưa đến khi trời tối, không được rời khỏi từ đường nửa bước!”
“Vâng.”
“…”
Ánh mắt Tống thị chuyển về phía sân.
Dưới ánh nắng ban mai, bóng dáng mảnh khảnh kia nghiêng nghiêng đổ xuống hành lang, chẳng hề dừng bước, lặng lẽ khuất xa.
Cái bóng đó đã biến mất khỏi tầm mắt.
Cuối cùng quai hàm Tống thị cũng thả lỏng, ngón tay siết chặt khi thấy rõ dung mạo hiện tại của Thích Bạch Thương cũng dần buông lỏng.
Trong phòng im lặng thật lâu, sau cùng mới vang lên một tràng cười khàn khàn sung sướиɠ lẫn căm hận.
“An Vọng Thư, ngươi thân là đích nữ nhà họ An, từng là đệ nhất mỹ nhân Đại Ẩn thì sao chứ? Giờ đây, chẳng phải con gái ngươi cũng chỉ là một đứa ngu dốt, đến chữ còn không biết viết sao?”
Nỗi căm hận khắc sâu vào tận xương, khiến gương mặt được bảo dưỡng cẩn thận của Tống thị cũng trở nên méo mó.
“Cứ chờ đấy. Không bao lâu nữa, ta sẽ gả con gái ngươi vào Lăng gia làm thϊếp, để nó làm món đồ chơi cho tên phá gia chi tử kia! Nó sẽ giống hệt ngươi, cả đời này chẳng ngóc đầu lên nổi, đến chết cũng không được nhập từ đường An gia và Thích gia!”
…
Thích Bạch Thương quỳ một ngày trong từ đường, đến mức hoa mắt chóng mặt, vết bỏng còn chưa lành, bệnh cũ suýt nữa tái phát.
Nghỉ ngơi hai hôm, thoắt cái đã đến ngày dự yến ngắm sen.
Sáng sớm vừa tỉnh dậy, Thích Bạch Thương đã ngồi tựa trên giường, cứ thở dài thườn thượt hết lần này đến lần khác.
Tử Tô là người ít nói, nghe suốt cả buổi sáng cũng không nhịn nổi nữa: “Sao tiểu thư lại thử dài?”
“Còn vì chuyện gì nữa?” Thích Bạch Thương uể oải xoay người dưới ánh nắng, chậm rãi nói: “Tạ Thanh Yến đó.”
Tử Tô nghĩ ngợi một lúc: “Tiểu thư lo vì mấy hôm nay trong kinh có nhiều lời đồn đại, không muốn Uyển Nhi gả cho Định Bắc hầu?”
Thích Bạch Thương định nói rồi lại thôi, uể oải cụp mi.